Ban đầu nhờ phúc của Triệu Tinh Hồi, Triệu Khôn Tắc đã uống không ít trà ở trường nên cũng quen biết một vị lãnh đạo nào đó ở phòng giáo vụ. Triệu Khôn Tắc nghĩ hai đứa trẻ cùng lớp thì có thể trông nom lẫn nhau, cũng tiện hơn nên đã cố ý nhờ người sắp xếp. Ai ngờ sau này Triệu Tinh Hồi ở nhà làm loạn tưng bừng, tuy đồng ý cho Văn Luyện ở lại nhà nhưng nhất quyết không chịu học cùng lớp với Văn Luyện. Triệu Khôn Tắc không lay chuyển được cô bé nên mới tạm thời chào hỏi, tốn không ít nhân tình chuyển Văn Luyện sang lớp khác.
Các nữ sinh trong lớp vì chuyện này mà phẫn nộ và vô cùng tiếc nuối, Phương Hâm hận không thể đấm bàn: "Tớ đi hỏi Văn Luyện xem tại sao cậu ấy không sang lớp mình."
...
Sau giờ học, Văn Luyện sẽ ở lại trường thêm một tiếng đồng hồ, đọc sách làm bài tập hoặc chơi thể thao sau đó mới bắt xe buýt về nhà. Thời gian về nhà được kiểm soát rất tốt, không về quá sớm làm người khác khó chịu, cũng không quá muộn khiến dì Yến lo lắng gọi điện hỏi han.
Khi thấy Phương Hâm ở trạm xe buýt, Văn Luyện chào hỏi rất tự nhiên.
Nhưng khi nhìn thấy Triệu Tinh Hồi phía sau Phương Hâm, nét mặt Văn Luyện từ bình thản chuyển sang một vẻ bình thản tinh tế khác.
Triệu Tinh Hồi liếc nhìn trời, vẻ mặt vô sự nhưng lại vô cùng cạn lời, cô không muốn vì chuyện này mà bị nữ sinh cả lớp chọc tức, cũng không muốn đôi co với Phương Hâm nên đành phải bỏ lại tài xế rồi miễn cưỡng bị Phương Hâm kéo đến.
Phương Hâm cười vẫy tay: "Chào cậu, Văn Luyện. Hôm nay cậu cũng đi xe buýt à?"
Văn Luyện nói phải.
"Trùng hợp thật, tớ và Tinh Hồi cũng vậy, hôm nay tiết thể dục của lớp tớ bị kéo dài nên tan học muộn. À đúng rồi, đây là bạn thân của tớ, Triệu Tinh Hồi, bọn tớ cùng lớp."
Ngoài ánh mắt thoáng qua thì không ai tiếp lời, Phương Hâm không để ý tư thế của hai người này cứng nhắc giống hệt nhau.
Ba người lên cùng một chuyến xe buýt.
Đúng vào giờ tan tầm nên học sinh và nhân viên văn phòng cùng lúc ùa vào, trong xe không còn chỗ trống, giữa xe chen chúc đầy người.
Triệu Tinh Hồi bị đám đông bao vây khiến sắc mặt cô rất tệ.
Văn Luyện tìm một góc gần cửa sổ, mặt cậu nghiêng về phía hai cô gái. Phương Hâm hiểu ý cậu nên kéo Triệu Tinh Hồi chen qua đám đông.
Cậu nhường chỗ: "Hai cậu đứng đây đi."
Xe buýt rung lắc khiến hành khách xung quanh xô đẩy. Triệu Tinh Hồi chưa bao giờ phải chen chúc xe buýt lại bị Phương Hâm đẩy tới trước: "Tinh Hồi, cậu lùi vào trong chút đi."
Triệu Tinh Hồi bực bội đi về phía góc, Văn Luyện thấy cô đi tới thì nghiêng người né tránh. Rõ ràng là đang tránh mặt nên cô chỉ kịp vịn vào cửa sổ đứng vững. Xung quanh đông người chen chúc thật phiền phức nhưng bờ vai thanh mảnh đó lại ở khoảng cách gần chưa từng có, đứng ngay trước mặt cô, hơi thở trong lành của thiếu niên phả vào mặt. Triệu Tinh Hồi liếc mắt lên, hàng mi dài của Văn Luyện cụp xuống, ánh mắt hai người lóe lên trong tích tắc.
Đôi mắt đen của cậu bình tĩnh và dịu dàng.
Đôi mắt của cô cũng trong veo, tròn xoe nhưng tỏ vẻ khó chịu như thể đang làm loạn.
Văn Luyện quay mặt đi rồi lùi lại hai bước trong im lặng đứng cạnh Phương Hâm, động tác đó nhìn thế nào cũng có vẻ như đang cố gắng tránh né.
Triệu Tinh Hồi vô cớ khó chịu.
Khó chịu. "Cậu ta có ý gì? Hai lần hành động rõ ràng như vậy, như thể cô là thứ gì đó bẩn thỉu, cậu ta khinh thường cô sao?" Hay là "Cậu ta dám làm vậy sao? Thái độ gì thế?" Hay là "Cậu ta dựa vào đâu mà dám "cướp" hành động của cô?"
Không ai để ý đến cô.
Phương Hâm và Văn Luyện vừa đủ khoảng cách nên trò chuyện, cả hai đã bỏ qua Triệu Tinh Hồi mà nói chuyện.
"Trong xe hơi đông nhỉ, haha."
"Muộn hơn mười phút nữa thì chuyến xe này sẽ vắng hơn." Văn Luyện nói: "Lần sau đi xe buýt, cậu có thể lên xe muộn hơn một chút."
"Ngày nào cậu cũng đi xe buýt về nhà à?"
"Ừm."
"Nghe nói cậu chuyển trường từ thành phố bên cạnh sang, là theo gia đình chuyển nhà đến đây sao?"
"Không phải."
"Cậu sống một mình à?"
"Ừm."
Văn Luyện nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cậu nói ít đến lạ.
Hết chương 12.