Quyển 1 - Chương 11

Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi học cùng lớp từ năm lớp sáu.

Hai đứa có tính cách trái ngược tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau, điểm chung duy nhất là Phương Hâm ngày xưa rất thích than phiền về Triệu Tinh Hồi.

Trường tư thục có không ít học sinh con nhà giàu nhưng cô lúc nào cũng ăn mặc lòe loẹt hơn ai hết, lại còn cậy xinh đẹp nên cả lớp có một nửa số nam sinh vây quanh cô, người cũng đỏng đảnh, cái dáng vác thùng rác còn khó coi hơn cả vác mìn.

Sau này có một lần, Phương Hâm bị mấy nữ sinh đầu gấu bắt nạt trong nhà vệ sinh. Triệu Tinh Hồi đứng chắn trước mặt cô ấy rồi vung tay cào thẳng "xoẹt" một cái vào mặt cô nữ sinh đang lải nhải. Hai đứa khẩu chiến kịch liệt, kẹp giữa là một Phương Hâm ngơ ngác không biết làm gì.

Sau đó Phương Hâm lắp bắp hỏi Triệu Tinh Hồi tại sao lại ra mặt giúp mình.

Triệu Tinh Hồi lười biếng "ồ" một tiếng, đôi mắt đẹp liếc nhìn bầu trời xanh, nói không phải vì cô ấy mà chủ yếu là tâm trạng không tốt nên muốn tìm người trút giận, ai bảo cô gái kia tự đâm vào họng súng của cô.

Giọng điệu rất thật, Triệu Tinh Hồi nói gì cũng là cái giọng điệu kiêu căng chẳng hề che giấu.

Phương Hâm cạn lời.

Triệu Tinh Hồi liếc cô ấy một cái, bổ sung thêm một câu chẳng mấy dễ nghe: "Con nhỏ đó mắng cậu mặt to. Mặt tụi mình cùng kiểu mà, đó là mặt bầu bĩnh đầy collagen, nó mắng cậu chính là mắng tớ."

"Cảm ơn nhé..." Phương Hâm véo véo cái má bầu bĩnh hơn mình một vòng, chịu thua hoàn toàn.

Mượn cớ "mặt cùng kiểu" này, sau đó hai người mới dần xây dựng tình bạn, càng ngày càng thân thiết rồi không rời nhau nửa bước.

Nói thật, tuy Triệu Tinh Hồi có chút bệnh công chúa nhưng cũng không phải là người khó chiều, ít nhất lời nói và hành động nhất quán, không có những suy nghĩ nhỏ nhặt quanh co, hoạt động tập thể cũng khá hợp tác nên không khiến người khác ghét.

Hai người cùng đi ăn trưa ở căng tin, Phương Hâm hứng thú kể chuyện gặp Văn Luyện. Triệu Tinh Hồi thờ ơ nói không quen, không biết, chưa từng gặp rồi chỉ lo nhét salad trái cây vào miệng.

"Này, cậu ấy thật sự rất dịu dàng và dễ nói chuyện, cười lên cũng rất tươi tắn."

Phương Hâm nghiêm túc phân tích: "Tinh Hồi, cậu ấy rất có thể sống ở khu của chúng ta đấy, biết đâu lại là hàng xóm của cậu. Hay là chúng ta hỏi thử xem, biết đâu còn kết bạn được..."

Triệu Tinh Hồi sống chết không chịu.

Vài nữ sinh trong lớp bưng khay cơm đến, thấy Phương Hâm và Triệu Tinh Hồi thì chào hỏi rồi xúm xít ngồi xuống cạnh họ líu lo: "Các cậu nghe gì chưa?"

"Chuyện gì thế?"

"Còn nhớ ngày xưa lớp trưởng từng nói có một bạn nam sắp chuyển đến không? Cô chủ nhiệm bảo lớp trưởng đầu năm đi phòng giáo vụ xin sách giáo khoa và bàn ghế nhưng ai ngờ sau đó cậu ấy không đến nữa."

Có người chen vào: "Đó chính là Văn Luyện, cậu ấy vốn dĩ là học sinh chuyển lớp của lớp mình đấy."

Phương Hâm suýt chút nữa bật dậy: "Hả!"

"Lúc lớp phó học tập đi đến phòng giáo viên chủ nhiệm lấy tài liệu thì lén nghe được cô chủ nhiệm nói chuyện phiếm với giáo viên lớp dưới, bảo lớp mình mất một học sinh giỏi, nói là ban đầu danh sách chuyển trường của phòng giáo vụ đã xếp vào lớp mình rồi nhưng không ngờ trước khi khai giảng đột nhiên lại chuyển sang lớp khác. Cô giáo chủ nhiệm nhận lớp tạm thời ban đầu còn không vui lắm, cứ tưởng là con ông cháu cha được nhét tiền vào, ai dè lại là một hạt giống tốt nhất nhì, đúng là từ trên trời rơi xuống, nhặt được của hời."

"Đó vốn là trai đẹp của lớp mình mà." Một nữ sinh nào đó ngửa mặt lên trời than thở: "Đúng là từ trên trời rơi xuống, để lớp dưới nhặt được của hời."

"Nếu cậu ấy ở lớp mình thì với thành tích đó, lớp xuất sắc này còn cần tranh cử sao? Chắc chắn sẽ về tay chúng ta rồi."

Phương Hâm há hốc mồm: "Sao Văn Luyện lại chuyển xuống lớp dưới?"

"Cô chủ nhiệm cũng không nói rõ, hình như bảo là không hợp lắm khi xếp vào lớp mình."

"Cô chủ nhiệm đúng là có mắt không tròng mà, không biết giữ lại sao?"

"Kẻ nào trời đánh thánh vật đã đuổi người ta đi vậy?"

Kẻ đầu têu đang ở một bên "rột rột" cắn miếng táo, ban đầu là mặt lạnh, sau đó là mặt đen, cuối cùng suýt nữa thì trở mặt.

Chuyện chuyển trường là do Triệu Khôn Tắc sắp xếp cho Văn Luyện.

Hết chương 11.