Quyển 1 - Chương 1

Quyển 1: Gà Mái Ghẹ

Đôi lời của editor: Vì hiện tại nam nữ chính chưa trưởng thành nên tớ sẽ để xưng hô của nam chính là “cậu” nha.

---------------

Triệu Tinh Hồi hồi bé thích mặc váy công chúa, đỏng đảnh, hay khóc nhè lại còn nghịch ngợm.

Đương nhiên cũng đáng yêu vô địch, miệng lưỡi ngọt ngào lại lanh lợi. Cả nhà gọi cô là công chúa nhỏ và cưng chiều hết mực.

Không ngờ đến tuổi dậy thì, không biết sai sót ở đâu, cô lại hình thành tính cách kiêu căng tùy hứng, ngang ngược vô lý, thường xuyên khiến người nhà đau đầu.

Chiến tích của cô lẫy lừng, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc đuổi đi năm sáu bảy tám cô giúp việc và gia sư, ba bữa nửa ngày bị trường mời phụ huynh, chọc giận người lớn đến nhập viện... Và vô số chuyện phiền toái lớn nhỏ hàng ngày.

Mọi người vẫn gọi cô là công chúa nhỏ, đôi khi cũng gọi là đại tiểu thư. Nhà họ Triệu tuy làm ăn có tiền nhưng cũng chưa đến mức giàu nứt đố đổ vách, gọi cô như vậy có lẽ mang theo một chút ý "bệnh công chúa".

Năm mười bốn tuổi, đến kỳ nghỉ hè, Triệu Tinh Hồi "bộp" một tiếng nhảy vào giai đoạn sau của tuổi dậy thì, bọt nước bắn tung tóe làm ướŧ áŧ những người xung quanh.

Lúc đó cô vừa kết thúc chuyến du học hè ở nước ngoài rồi đến nhà mẹ ở Singapore nghỉ hè dài ngày, khi về nước đã rũ bỏ vẻ non nớt của học sinh cấp hai mà đổi thành kiểu tóc tinh nghịch, mặc áo hai dây bó sát sặc sỡ và quần jeans rách gấu dài quét đất, lững thững xách về một thùng đĩa nhạc rock.

Hôm đó Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan đi công tác xa không kịp về nhà, người đón Triệu Tinh Hồi ngoài cô tài xế, con mèo cưng, những món quà đắt tiền mang về còn có một người lạ mặt xuất hiện một cách khó hiểu.

Một người còn sống, là nam và cùng tuổi.

Người này có gương mặt thanh tú rõ ràng, gầy gò như cây trúc non mọc ra từ kẽ đá, mặc chiếc áo phông rẻ tiền đã bạc màu, cổ áo rộng thùng thình lộ ra xương quai xanh gầy yếu đang đứng dưới ngọn đèn chùm pha lê lộng lẫy tinh xảo của biệt thự, đôi mắt đen láy nhìn cô, chỉ khiến người ta liên tưởng đến những từ như "lạc lõng" và "xâm nhập trái phép".

Đến khi Triệu Tinh Hồi hiểu rõ chuyện này, cô đứng lên bậc thang cao hơn cậu, ngước cằm lên nhìn xuống, lúc đó cô đã qua giai đoạn vỡ giọng, giọng thiếu nữ trong trẻo vì tức giận mà the thé mà thốt ra âm thanh cao vυ"t đầu tiên là "cút".

"Cút cho tôi!"

Người kia quả thực đã cút.

Kẻ xâm nhập kia gò má siết chặt lạnh lùng, xương vai nhô cao, hàng mi rũ xuống, hai tay nắm chặt thành quyền, im lặng không một tiếng động bước ra khỏi cửa nhà, để lại cho người phía sau một bóng lưng bướng bỉnh.

Trong đêm tối đen như mực, cậu lầm lũi đi về phía nhà mình mười mấy cây số, tài xế đuổi theo sau mấy tiếng đồng hồ cũng không khuyên được.

Cuối cùng vẫn là Triệu Khôn Tắc và Chử Văn Lan vội vã trở về dập lửa, chặn người lại giữa đường rồi xin lỗi hết lời, dỗ dành mãi mới đưa được đứa trẻ kia về.

Về đến nhà, Triệu Tinh Hồi đã làm cho mọi thứ trở nên bừa bộn, Triệu Khôn Tắc lại dùng đến cái kiểu đối phó với khách hàng khó tính trên thương trường, tốn bao nhiêu công sức, gọi mỏi cả miệng mấy trăm câu "công chúa nhỏ Hồi Hồi" vừa tha thiết tình cảm vừa lý lẽ phân minh, thêm cả chiêu bọc đường và phương pháp kinh điển giải quyết việc nhà dĩ hòa vi quý, cuối cùng cũng khiến Triệu Tinh Hồi ngừng được cái chữ "cút" kia.

Nhưng chuyện này chưa xong, đừng ai mong có ngày yên ổn.

Toàn bộ tầng hai đều là lãnh địa riêng của Triệu Tinh Hồi, sau này chỉ có cô giúp việc và con mèo được phép ra vào, mặc kệ cô một mình chiếm ba phòng ngủ hai phòng tắm, sở hữu cả một phòng thay đồ chứa đầy hàng hiệu, kẻ xâm nhập mới đến chỉ có thể ở phòng khách tầng một, vĩnh viễn đừng mơ tưởng lên lầu ngang hàng với cô.

Phòng khách biệt thự thông tầng lên tận mái, trang bị hệ thống âm thanh khắp nhà, mỗi sáng phòng trên tầng hai đều đúng giờ "nổ" tung những âm thanh điện tử ồn ào, Triệu Tinh Hồi nhún nhảy trên thảm nhảy theo tiếng trống điên cuồng, chân dài loạn xạ, mặc kệ ai nói gì cũng không thèm để ý, cách âm tốt đến mấy cũng không chịu nổi sự quậy nhiệt huyết của thiếu nữ, lúc nhạc lúc game lúc vận động khiến cho người ta suy nhược thần kinh, tính tình nóng nảy.

Trong mắt cô không có ai, chỉ cần hếch cằm lên là muốn gây khó dễ cho người khác, có khi còn cố tình soi mói, hễ không vừa ý là giở trò ương bướng làm cho cả nhà gà bay chó sủa, tuổi còn nhỏ nhưng không thầy dạy cũng tự thông, rất nhanh đã học được cái kiểu nói năng bóng gió và châm chọc cay nghiệt.

Triệu Khôn Tắc thường xuyên bị cô chọc tức đến đau đầu, vừa xoa trán thở dài vừa nghĩ đến cậu thiếu niên được đưa về, không khỏi ngửa mặt lên trời than thở, cùng một lứa tuổi cả, sao con nhà người ta ngoan ngoãn hiểu chuyện còn con gái ông lại ngang ngược bá đạo đến thế.

Đúng là...

Những ngã rẽ của cuộc đời khó mà lường trước, sự thay đổi diễn ra một cách âm thầm, chẳng ai ngờ được những sai lệch nhỏ nhặt trên con đường trưởng thành lại dẫn đến những kết quả sâu xa khó đoán đến vậy.

Hết chương 1.