Lờ mờ sáng.
Tiểu đồng cõng hộp thuốc đi dưới ánh sáng mờ nhạt không rõ ngày đêm, thấy một tên ăn mày vừa hát Liên Hoa Lạc vừa bưng chiếc bát bẩn tiến lại gần, hắn vội vung tay áo, quát khẽ: “Tránh ra! Cái đồ ăn mày hôi hám, mới sáng sớm đã xui xẻo!”
Nói rồi, hắn rảo bước vòng qua như tránh ôn thần. Y quán treo bảng “Lương Thị Diệu Thủ” đã hé nửa cánh cửa gỗ, tiểu đồng khẽ ho một tiếng, vuốt lại mái tóc rối vì đi đường, rồi nhanh chân mở toang cửa ra.
Trong ánh sáng xanh nhạt phủ đầy bụi li ti, từng tia nắng yếu ớt rọi vào tiệm thuốc u tối, cả phòng bốc lên mùi thuốc đắng nồng nặc. Một nữ tử mặc bạch y đeo khuyên ngọc trắng đang nắm nhẹ cánh tay đứa bé ăn mặc lấm lem để bắt mạch.
Nhà đang có tang nên tóc nàng ta búi thấp và cài hoa trắng. Tiếng kéo cửa cũng chẳng khiến nàng ta phân tâm. Đứa trẻ ngồi trên ghế gỗ, nhìn nàng ta bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Tiểu đồng bước vào, đặt nhẹ hộp thuốc xuống, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía quầy. Một lúc sau mới thấy Lương Thiện Uyên buông tay đứa bé, nhặt lấy bút lông sói trên bàn, kê đơn rồi để lên quầy.
“Làm phiền ngươi sắc thuốc. Đứa trẻ này không có người lớn bên cạnh, nhớ chia thuốc thành từng liều giúp bé.”
Sau khi nàng ta dịu dàng căn dặn xong thì thu dọn bàn ghế chuẩn bị rời đi.
“Ngũ cô nương đến sớm vậy, giờ đã về rồi sao?”
“Ừm, vốn đêm qua không ngủ, ra ngoài dạo một vòng thì thấy đứa bé bị đuổi khỏi mấy hiệu thuốc vì không có tiền khám bệnh nên ta đưa nó tới đây.”
Nàng ta nhẹ giọng, mở ngăn kéo bỏ vào mấy thỏi bạc vụn: “Lát nữa nếu Tam thúc đến, làm phiền ngươi giấu giúp ta.”
“Chuyện này cô nương cứ yên tâm.”
Trong ba vị đương gia nhà họ Lương, Lương Thiện Uyên là con nuôi của chủ mẫu Đại phòng. Lão gia Đại phòng đỗ đạt, Nhị phòng làm ăn buôn bán, Tam phòng thì bình thường, kế thừa hiệu thuốc trong nhà nhưng chẳng có tài y thuật. Ngoài hai vị lão lang trung được thuê về thì người đến giúp đỡ chỉ có Ngũ cô nương Lương Thiện Uyên và Bát cô nương Lương Nam Âm, cả hai đều như Quan Thế Âm giáng thế cứu khổ cứu nạn.
Nhất là Lương Thiện Uyên.
Nhan sắc nàng ta quá đỗi kiều diễm, cũng nhờ nàng ta lương thiện có tiếng, nếu không đã bị đồn là yêu quái hiện thân như lúc nàng ta mới được nhận nuôi vào Lương phủ mấy năm trước.
“Cô nương đã thức trắng cả đêm, nhớ về nghỉ ngơi chút, uống tách trà quyết minh cho tỉnh táo.” Tiểu đồng cầm đơn thuốc, ngón tay lướt nhẹ qua nét chữ thanh tú, đôi mắt nhìn nàng ta đầy lưu luyến: “Đừng để mình mệt mỏi quá, Ngũ cô nương.”
“E là có về cũng chẳng nghỉ được.”
Sắc mặt nàng ta tái nhợt, tóc dài buông xuống sau lưng, áo vải trắng gần như hòa vào màu da, tựa như tuyết sắp tan. Tiểu đồng nghe vậy mới sực nhớ: “Ta quên mất, hôm nay ngự quỷ sư đến phải không?”
“Ừ.”
Ngự quỷ sư, chỉ cần nghe thôi cũng đã thấy hiếm lạ. Dù có đồn đại ma quỷ làm loạn nhưng dân chúng chẳng mấy ai tin có quỷ thật. Rõ ràng tiểu đồng cũng chẳng tin, bĩu môi: “Theo ta thấy toàn mấy kẻ giả thần giả quỷ, quấy rầy cô nương nghỉ ngơi, thật đáng bị báo ứng…”
“Ngươi không tin thế gian có quỷ sao?”
Tiểu đồng đối diện với đôi đồng tử đen láy của Lương Thiện Uyên, đôi mắt phượng hẹp dài, đuôi mắt hơi cong lên.
Người gì mà đẹp đến cực điểm, thỉnh thoảng cũng khiến người khác cảm thấy âm u rợn người.
Thỉnh thoảng tiểu đồng lại có cảm giác đó với Lương Thiện Uyên.
“Ta không tin mấy thứ đó, Ngũ cô nương tin sao?”
Tiểu đồng nói đùa.
“Ta tin.”
Lương Thiện Uyên mỉm cười trước vẻ mặt sửng sốt của tiểu đồng rồi cất bước rời đi.
Nắng càng lúc càng gắt, khiến dung nhan diễm lệ của Lương Thiện Uyên ẩn hiện sắc xanh âm u.