Chương 31: Trong phòng dư một người

“Trong cái hồ đó còn từng xảy ra chuyện gì khác không?”

Mạnh Thu Từ vội hỏi. Đúng lúc này, Lương Thiện Uyên rời chiếc ghế gỗ trầm, ngồi xuống cạnh Hoa Chước.

Dù trong người khó chịu nhưng Hoa Chước vẫn không quên thiết lập nhân vật của mình, thấy nàng ta tới lập tức trừng mắt lên.

Lương Thiện Uyên khẽ cười, hoàn toàn không để tâm mà ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường rồi vẫy tay gọi Hoa Chước lại gần.

Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng mờ mờ u ám.

Hoa Chước liếc nàng ấy, hơi sợ hãi: “Làm gì vậy?”

“Muốn nói chuyện riêng một chút.”

Đôi mắt đen láy của Lương Thiên Uyên nheo lại.

Lúc này Hoa Chước mới dựa vào mép giường, trong lòng thầm nghĩ con quỷ này đúng là xem thường người ta, muốn nói chuyện thì tự mà tới đi, lại còn bắt nàng phải qua đó, bày cái bộ dạng vênh váo gì thế chứ?

“Ngươi bày cái vẻ đó cho ai xem? Còn dám sai khiến bổn tiểu thư? Tốt nhất là có chuyện đàng hoàng đấy…”

Vừa dựa sát vào mép giường, tay Hoa Chước đã bị một bàn tay lạnh buốt chạm vào mu bàn tay.

Lạnh toát.

Nàng khựng lại, chẳng hiểu sao tên Lương Thiện Uyên này lại cứ thích động tay động chân, đang định nhân cơ hội mắng cho một trận thì Lương Thiện Uyên đã ghé sát tai nàng, hỏi nhỏ: “Trong phòng có mấy người?”

Mấy người?

Là ý gì?

Câu hỏi không đầu không đuôi này khiến Hoa Chước hoảng hồn. Nàng ngẩng đầu nhìn, thấy sắc mặt Lương Thiện Uyên trắng như tờ giấy, con ngươi đen láy, đôi mắt cong cong.

Nàng ta có ý gì? Không lẽ đột nhiên phát điên, định nói mình không phải người à?

Hoa Chước sợ khϊếp vía, chỉ nghe nàng ta nói tiếp:

“Đừng nói ra, đừng nhìn nó, cũng đừng nhắc đến nó nữa.”

Lúc này hàng mi Hoa Chước khẽ run, nàng quay đầu đi, cảm thấy cả người lạnh buốt, nhờ bóng dáng Lương Thiện Uyên che khuất, nàng cúi đầu lặng lẽ đếm chân người trong phòng.

Một người, lại một người.

Ánh nến chập chờn mờ nhạt.

Một, hai, ba, bốn, năm…

Một, hai, ba, bốn, năm…

Hôm nay Hứa Như Ý mặc bạch y, mang đôi giày lam sẫm mà hắn hay đi nhất.

Mạnh Thu Từ cũng mặc bạch y, trên vạt áo thêu hoa đào.

Thính Lam mặc bộ váy màu lam nhạt quen thuộc.

Lương Nam Âm ngồi trên ghế, mặc áo gai thô, đi giày thêu trắng.

Vậy cái kẻ dư ra thì sao?

Hoa Chước không sao nghĩ ra được, nhưng dù đếm thế nào thì trong phòng vẫn cứ nhiều hơn một người. Đang lúc hoảng hốt, nàng chợt thấy một đôi giày thêu đỏ đã đứng ngay mép giường không biết từ khi nào, đứng sát ngay sau lưng Lương Thiện Uyên.

Cả người Hoa Chước túa đầy mồ hôi lạnh.

Đừng nói ra, đừng nhìn nó, đừng nhắc đến nó nữa.

Đừng nhắc đến nó nữa!

“Bát cô nương, ta còn muốn hỏi, đêm giao thừa ăn cơm tất niên, cái tên Lương Hải kia có…”

“Á á á!” Hoa Chước cúi đầu hét lên một tiếng, bỗng quát: “Phiền chết được! Không cho các người nói nữa!”

Mọi người đều giật mình trước tiếng thét bất ngờ này rồi lập tức nín bặt. Lương Thiện Uyên nắm lấy tay nàng theo bản năng rồi hơi nghiêng người ra sau.

Nữ tử này người thì nhỏ mà giọng lại chẳng nhỏ chút nào, nàng ta cũng hiểu được phần nào rồi.

“Các người chẳng ai quan tâm ta cả! Bổn tiểu thư bệnh rồi, còn bị hù biết bao nhiêu lần! Thế mà các người còn ngồi đây nói mấy chuyện dọa người ta sợ chết khϊếp! Một lũ người xấu xa!”

Hoa Chước gào toáng lên: “Còn ngươi nữa! Thính Lam! Trong phòng chỉ thắp mỗi một ngọn nến, ngươi định làm gì hả! Dọa chết bổn tiểu thư chắc? Còn không mau đi thắp hết các chân đèn cho ta!”

“Hở? Nhưng mà tiểu thư… chẳng phải người nói nến thắp nhiều thì chói mắt sao…”

“Bổn tiểu thư bảo ngươi làm gì thì ngươi làm đấy! Nói nhiều như vậy làm gì!”

Thính Lam lập tức rụt cổ như chim cút, vội vã đi thắp sáng hết các chân đèn trong phòng. Cả người Hoa Chước đổ mồ hôi như thể vừa vớt ra từ trong nước, nàng cuống quýt lùi về phía sau, trốn vào sau bóng Lương Thiện Uyên, lại lén lút đếm người trong phòng lần nữa.

Đúng rồi.

Lần này đúng rồi.

Nàng thở phào một hơi, trong lòng hơi áy náy, định bụng phát chút tiền bạc châu báu cho mọi người đền tội thì đột nhiên có người từ xa chạy vội vào.

“Bát tiểu thư! Không xong rồi! Chuyện lớn rồi!”

Lương Nam Âm ngẩn người đứng dậy: “Sao vậy? Ngươi nói chậm thôi, đừng vội.”

Nàng ấy vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng tiểu nha hoàn kia, mặt nha hoàn đỏ bừng vì gấp, nắm chặt lấy tay nàng ấy:

“Người! Người mau đến chỗ Dương phu nhân đi! Mau đến xem! Lục thiếu gia! Lục thiếu gia bị ngã xuống nước rồi! Nhảy xuống hồ! Chết đuối rồi!”

Cả phòng giật mình kinh hãi, Lương Nam Âm đã đeo hòm thuốc, vội vàng lao về chỗ Dương thị.

“Sư huynh.”

Trong phòng nhất thời yên lặng, sắc mặt Mạnh Thu Từ cực kỳ khó coi: “Xem ra không thể trì hoãn thêm được nữa, chắc chắn con quỷ này có huyết hải thâm thù với Lương gia.”

“Ừ.”

Hứa Như Ý nghiêm túc gật đầu.

Hoa Chước cũng muốn đi theo nhưng lại bị Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ ngăn lại. Trước khi rời đi, hai người họ giao toàn bộ bùa chú đã vẽ cho nàng.

Hoa Chước lại bảo hắn đặt thêm một vòng phong ấn gia cố bên ngoài cửa, nhìn theo Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ rời khỏi, trong lòng nàng vẫn thấy không yên.

“Hay là đêm nay ta ở lại ngủ cùng cô nhé, Hoa Chước cô nương?”

Hoa Chước nhìn khuôn mặt âm u quỷ khí của Lương Thiện Uyên, dứt khoát lắc đầu.

Sợ quỷ mà lại để một con quỷ khác ngủ cùng? Nàng đâu có điên.

Toàn là quỷ nhưng Lương Thiện Uyên lại còn đáng sợ hơn mấy kẻ khác nhiều, thật ra nàng cũng sợ muốn chết đi được!

“Ở đâu tới thì cút về đó cho ta, ngươi là cái thứ gì mà cũng đòi ngủ chung với bổn tiểu thư?”

Nghe thấy trong đầu vang lên một tiếng “âm đức +20”, Hoa Chước kiêu ngạo hết cằm rồi ngả người trở lại giường như mèo con, hoàn toàn không nhận ra bên ngoài màn giường, Lương Thiện Uyên đang nheo mắt nhìn bóng dáng mờ ảo của nàng.