Vẻ đẹp của Mạnh Thu dịu dàng giản dị tựa như làn nước ấm thấm vào lòng người.
Rõ ràng Lương Thế Kỳ chưa từng thân cận với cô nương nào thanh tú dịu dàng như vậy, mặt lập tức đỏ bừng rồi cúi thấp đầu. Lương Thiện Nhân đứng bên cười ha hả khiến không ít người ngoái nhìn, có người bỏ luôn cả hát để qua hóng chuyện. Mẫu thân của Lương Thế Kỳ là Dương thị cũng bước tới định nhìn cho rõ.
Mạnh Thu Từ nắm lấy tay trái của hắn quan sát kỹ càng, một lúc sau mới gật đầu: “Đường học vấn cát tường.”
“Cát tường à?” Lương Thiện Nhân thu lại nụ cười, vẫn giữ vẻ mặt rạng rỡ, hỏi: “Đại sư, cát tường cỡ nào thế? Đệ đệ ta là trụ cột tương lai của Lương gia đó, xin nói rõ hơn chút.”
“Chừng hai mươi năm tới có thể đỗ tiến sĩ.”
Mạnh Thu Từ vừa dứt lời, xung quanh lập tức xôn xao. Dương thị xúc động nhìn con trai, vội hỏi: “Sau tiến sĩ, liệu còn có thể thăng tiến nữa không?”
“Có.”
Đám người lại trầm trồ kinh ngạc.
“Có điều…”
Mạnh Thu Từ chau mày, ngẩng đầu nhìn Lương Thế Kỳ: “Vận mệnh nhiều trắc trở, nên cẩn thận người bên cạnh.”
Lương Thế Kỳ thoáng sững người, còn Lương Thiện Nhân thì đã chen lên trước.
Vóc người hắn cao lớn lực lưỡng, hắn đưa tay ra trước mặt Mạnh Thu Từ, cười tươi: “Đại sư, phiền xem giúp ta một quẻ luôn nhé!”
Mạnh Thu Từ nắm tay hắn rồi chăm chú quan sát, lát sau mới cất lời: “Hỏi về học vấn sao?”
“Đúng vậy.”
“Ngươi không có năng khiếu học hành, nếu bỏ học chuyển sang buôn bán thì sẽ có đường riêng.”
Lời nàng nói nhẹ nhàng, cũng đúng lúc này đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập vang lên - là Thính Lan đang chạy tới.
Hứa Như Ý thoáng thấy sắc mặt Thính Lan đã thầm nhủ không ổn, vội thu dọn số bùa đã vẽ rồi định rời đi trước. Mạnh Thu Từ trông thấy cũng lập tức đuổi theo.
“Đại sư! Chẳng lẽ thật sự không còn đường xoay chuyển sao?” Có vẻ Lương Thiện Nhân vẫn không thể chấp nhận được.
“Nếu ngươi từ bỏ đường học mà chuyển sang buôn bán hoặc theo võ nghiệp, tương lai ắt có thành tựu lớn. Ta chưa lấy bát tự của ngươi, nhưng e rằng mệnh cung của ngươi thuộc tam phương tứ chính, nên theo Sát Phá Lang. Trên đời này đâu chỉ có mỗi con đường đọc sách, tìm được con đường hợp với mình mới là điều quan trọng nhất.”
Mạnh Thu Từ nói xong liền khom người thi lễ: “Tại hạ xin phép cáo lui trước.”
Nữ tử bạch y rời đi.
Lương Thế Kỳ bị Dương thị kéo tay áo, trên mặt không giấu được vẻ vui mừng. Hai vị đại sư này xuất thân từ môn phái ngự quỷ chuyên phụng sự hoàng thất, nổi danh tinh thông thuật ngự quỷ và xem quẻ. Hắn đang định quay sang nói vài câu với mẫu thân thì đột nhiên bị ai va phải.
Vai Lương Thế Kỳ đau điếng, hắn ngẩng đầu thì thấy Lương Thiện Nhân vừa đâm sầm vào mình rồi rời đi mà không thèm quay đầu lại.
“Chắc là ngũ ca uống nhiều rượu quá rồi.”
Dương thị vỗ vai con trai: “Có sao không con ngoan?”
“Con không sao đâu, mẫu thân.” Tình tình Lương Thế Kỳ hiền hòa, hắn mỉm cười với Dương thị.
Tuổi tác của Dương thị hơi lớn nhưng vẫn giữ được nét duyên dáng, trên mặt điểm phấn son, giọng nói ôn hòa: “Lát nữa về nhà, ta sẽ bảo tiểu trù phòng nấu món óc khỉ cho con. Món này là ta cố tình xin phụ thân con chọn loại tươi nhất, ban ngày Tam thúc mới mang tới, tối nay hầm xong con phải ăn hết cả phần nghe chưa?”
Vừa mới ăn tiệc xong, nghe vậy mặt mày Lương Thế Kỳ đã lộ rõ vẻ khổ sở. Dương thị lại vỗ nhẹ vai con: “Đại sư đã nói rồi, trong hai mươi năm tới con có thể thi đậu tiến sĩ, chúng ta càng phải cố gắng thêm. Phải ăn nhiều óc khỉ, cần cù bù thông minh, cố gắng trèo cao lên thi lấy bảng nhãn, trạng nguyên. Con là chỗ dựa của cả Lương gia chúng ta đấy. Mẫu thân không được phụ thân con sủng ái nên chỉ còn trông cậy vào con thôi, hiểu không, Thế Kỳ?”
“Con hiểu rồi, mẫu thân, con sẽ nghe lời người.”
Lương Thế Kỳ mím môi gật đầu, lúc này Dương thị mới bày vẻ mặt hài lòng.