Trên sân khấu đang diễn vở “Nữ phò mã”, vì nhà có tang nên đám đào kép đều mặc bạch y, vài tiểu đán còn cài một đoá hoa đỏ trên đầu, ngoài ra không còn màu nào khác.
Đèn đuốc sáng trưng, bốn phía treo đèn l*иg trắng. Sân khấu được dựng cạnh linh đường, bên dưới người Lương phủ ngồi chật nhà.
Tối nay hai người đệ đệ của Lương Trường Quân cũng tới, dẫn theo nữ quyến và đám con nít trong nhà. Đám trẻ con lâu rồi không được ra ngoài, ai nấy đều học theo đào kép trên sân khấu, líu la líu lo chơi rất vui vẻ.
Lúc này, Hứa Như Ý đang ngồi trên ghế gỗ, lấy máu ở đầu ngón tay vẽ bùa.
“Sư huynh.”
Bùa đã vẽ được một xấp nhỏ, Mạnh Thu Từ lo lắng: “Chắc là đủ rồi nhỉ? Nếu còn cần nữa, hay để muội vẽ phụ huynh?”
Ngón tay nhuốm máu của Hứa Như Ý khẽ lướt một nét rồi hắn lắc đầu. Thiếu niên ấy lạnh nhạt như trúc mùa đông, hôm nay hắn mặc bạch y, tóc buộc đuôi ngựa cao bằng dải lụa màu đỏ. Mặt mày hắn giống Hoa Chước cô nương kia đến tám phần, họ đều có đôi mắt hạnh rất sáng..
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng khiến Mạnh Thu Từ không khỏi thấy ngượng.
“Ta và Chước nhi cùng huyết thống, tự tay ta vẽ phù mới có hiệu lực hơn. Chước nhi không có pháp bảo phòng thân đã chạy tới nương nhờ ta thì ta phải thu xếp chu toàn cho muội ấy mới được.”
“Sư huynh đúng là ca ca tốt.”
Mạnh Thu Từ gật đầu rồi nghĩ cách giúp hắn bớt lo lắng, thấy tay còn lại của thiếu niên cũng vấy máu, nàng ấy dịu dàng nắm lấy ngón tay của đối phương, lấy khăn tay của mình lau sạch từng chút một.
Hàng mi dài của Hứa Như Ý khẽ run, vành tai đỏ ứng, tay vẽ bùa cũng thoáng chậm lại.
“Nhị vị đại sư.”
Đúng lúc này, một thiếu niên mặc áo tang vải thô đi tới.
Hứa Như Ý bất giác khựng lại, vội rụt tay về, Mạnh Thu Từ cũng hơi lúng túng. Hai người đồng loạt ngẩng đầu nhìn người vừa đến.
“Tại hạ đứng hàng thứ sáu, tên Thế Kỳ.”
Lương Thế Kỳ khom người hành lễ với cả hai, trong tay bưng hai chén rượu, đưa một chén cho Hứa Như Ý: “Giờ đã khuya, tại hạ định về nghỉ trước, đến đây chào nhị vị một tiếng.”
“Này, lục đệ!”
Hứa Như Ý vừa nhận chén rượu, lại có người bước tới. Người này không được tuấn tú như Lương Thế Kỳ, hắn có dáng người cao lớn, ngũ quan bình thường nhưng mày rậm mắt to, trông cũng đầy khí chất nam nhi.
“Từ nãy ta đã định chào nhị vị đại sư một tiếng, chẳng ngờ lại bị đệ tranh mất!”
“Ngũ ca, đệ đâu có cố ý, chẳng qua định về nghỉ trước nên mới tiện đường chào hỏi.”
Lương Thiện Nhân cũng vội vàng đưa rượu cho Mạnh Thu Từ, trông hắn có vẻ là người hoạt bát dễ gần, hắn vỗ vai Lương Thế Kỳ rồi quay sang hai người trước mặt, cười nói:
“Nhị vị đại sư có biết xem tướng tay không? Nếu có thì tiện thể xem giúp huynh đệ ta một quẻ nhé?”
Có mấy đứa trẻ nghe thấy cũng chạy tới: “Ngũ ca! Đệ cũng muốn coi!”
“Đi đi! Con nít đừng có chen vào phá rối!”
Lương Thiện Nhân đẩy lũ nhỏ về phía đám nữ quyến rồi kéo Lương Thế Kỳ lại gần.
Lương Thế Kỳ cười xấu hổ nhưng vẫn bước theo Thiện Nhân tới trước mặt hai người, trên khuôn mặt tuấn tú ấy không giấu được vẻ trông đợi.
“Nhị vị đại sư, xem giúp tiểu đệ thông minh của ta một quẻ, coi sau này đường học vấn có thể tiến xa hơn không nhé?”
Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ liếc nhìn nhau. Mạnh Thu Từ tinh thông bói mệnh đoán quẻ, nàng đặt chén rượu chưa uống xuống, bước đến trước mặt Lương Thế Kỳ rồi nắm lấy tay hắn.