“Tại sao?”
Giọng Lương Thiện Uyên vẫn điềm tĩnh như cũ: “Hoa Chước cô nương vô tội thì không cần ngẩng đầu. Nếu giờ ngẩng đầu lên thì sẽ bị cứa đứt cổ.”
Hoa Chước vội cúi đầu xuống, nhưng qua kẽ ngón tay lạnh băng của Lương Thiện Uyên, nàng vẫn nhìn thấy sân khấu.
Trên sân khấu chật kín những “người” mặt đầy lông lá, có kẻ trên miệng còn dính máu, có kẻ thì không. Bọn họ mặc y phục hoa hòe lòe loẹt của con người, đứng trên sân khấu, đồng loạt trợn tròn mắt nâu nhìn về phía nàng và Lương Thiện Uyên.
Không ai mở miệng nói một lời.
Là khỉ.
Tất cả đều là khỉ.
Hoa Chước cảm nhận được mồ hôi lạnh từ tóc mai chảy xuống. Ánh đèn trên sân khấu sáng rực, rọi rõ thân hình đám “người” đứng chen chúc kia. Đột nhiên trên đầu họ trào máu tươi từng chút một, thứ máu đỏ lòm chói mắt dần dần thấm đẫm toàn thân, nhuộm đẫm y phục, nhỏ giọt xuống sân khấu kêu tí tách. Nhãn cầu của chúng trồi cả ra ngoài như thể sắp rớt khỏi hốc mắt. Từng con một há to miệng về phía nàng và Lương Thiện Uyên rồi cùng gào tiếng khỉ thê lương thảm khiết.
Cả người Hoa Chước lạnh toát, trước mắt nàng tối sầm lại rồi hôn mê bất tỉnh.
Nàng nằm xụi lơ trên người nàng ta.
“Hoa Chước cô nương?”
Sân khấu đã khôi phục lại như ban đầu.
Chốn này chính là hậu viện bỏ hoang của Lương phủ. Bình thường đã chẳng có ai quét dọn, quanh đây phần lớn là các di nương tuổi cao thất sủng. Cái sân khấu kia cũng từng có thời phồn hoa, giờ đành phủ bụi tiêu điều.
Từ xa vẳng lại tiếng ca kịch không rõ.
Lương Thiện Uyên cụp mi, ngón tay trắng bệch bóp cổ tay mảnh mai yếu ớt của thiếu nữ cứ như đang nắn một khối bột mềm. Chẳng mấy chốc trên mu bàn tay trắng như ngọc của Hoa Chước đã nổi đầy gân xanh.
Thế nhưng Lương Thiện Uyên lại bỗng thả lỏng lực tay, một tay xách chiếc l*иg đèn trắng đặt dưới chân giơ lêи đỉиɦ đầu thiếu nữ rồi chăm chú quan sát gương mặt nàng khi ngất xỉu.
Khuôn mặt trái xoan còn nét bầu bĩnh non nớt, hàng lông mày cong cong, môi đỏ mũi cao, đặc biệt là nốt chu sa đỏ thắm ở mi tâm càng khiến vẻ ngoài của nàng thêm nổi bật, giờ đây nàng bị doạ lại toát lên vẻ mong manh đáng thương.
Song Lương Thiện Uyên lại chẳng thấy nàng có gì đáng thương cả.
Y chưa từng thấy người sống nào đáng thương.
Lương Thiện Uyên lặng lẽ quan sát gương mặt nàng, rồi đưa tay ra sau gáy Hoa Chước, lật tới lật lui xem xét.
Nữ tử này có điều bất thường. Nếu là sơn tinh hoá hình thì chắc là chim hay mèo tu thành hình người.
Tiếc rằng y không biết nên xử lý viên giải dược này ra sao. Nếu chặt tay chặt chân hay hạ độc gϊếŧ chết rồi giữ xác bên mình, một khi thuốc giải mất đi linh tính thì e là trên đời này chẳng còn vật nào giúp y giảm bớt cơn đau ăn mòn tận xương kia nữa.
Hơn nữa, ngày thường chỉ cần gϊếŧ người lấy tim đã đau đến mức không chịu nổi. Thiếu nữ này lại có chỗ kỳ lạ, không bị thuật mê tâm của y ảnh hưởng. Nếu y ra tay với nàng, không biết ông trời còn định trừng phạt thế nào?
Vì sợ ném chuột vỡ bình nên cứ quan sát trước, tạm lấy danh nghĩa bằng hữu để trói nàng bên người, nếu trong lúc đó tìm ra được nhược điểm để khống chế nàng thì cũng có thể coi là một cách hay.
Ánh mắt Lương Thiện Uyên âm u lạnh lẽo. Một lúc sau, y vác Hoa Chước lên vai rồi xoay người rời đi.