Từ xa nhìn lại chỉ thấy một vùng đèn đuốc sáng trưng, nơi cổng đình ở xa xa có dựng một sân khấu, trên đó có vài người mặc y phục hí kịch, vì khoảng cách quá xa nên chẳng nghe rõ họ đang hát gì, nhưng càng đi càng gần thì lại thấy bên dưới sân khấu bày đầy những chiếc ghế trống.
Ghế trống nhiều đến mức không đếm xuể, Hoa Chước chỉ liếc qua đã thấy rợn hết da đầu. Lương Thiện Uyên bế nàng đi đến hàng ghế cuối cùng rồi ngồi xuống.
Hoa Chước rúc hẳn vào lòng Lương Thiện Uyên, ngồi luôn trên người nàng ta, hai tay quấn chặt lấy cổ người ta không chịu buông.
Trên sân khấu, những người mặc y phục hí kịch đang hát thứ ca từ gì đó chẳng hiểu nổi.
Cũng đúng lúc ấy, Hoa Chước bỗng nghe thấy một thứ âm thanh khác.
Nàng sững người ngẩng đầu lên khỏi lòng Lương Thiện Uyên, vừa nhìn xong đã sợ trừng lớn mắt.
Dãy ghế trống đều tăm tắp khi nãy đã có đầy “người” ngồi kín không biết từ lúc nào, bên cạnh hai người các nàng cũng chật ních “người”.
Đám “người” ấy xì xào to nhỏ bàn tán, mà nhìn lại sân khấu thì đã trống trơn tự bao giờ.
Những kẻ mặc y phục hí kịch chẳng rõ đã biến đi đâu, thay vào đó là có một “người” mặt đầy lông lá mặc đồ đỏ vải thô bước từng bước lên đài.
“Lương phủ gặp đại họa!”
“Người” có mặt đầy lông vừa đi vừa gõ trống trong tay.
Hoa Chước nheo mắt nhìn kỹ, rồi đôi mắt lại càng mở to hơn.
Đó đâu phải trống?
Rõ ràng là một cái đầu người.
Cái đầu bị tra tấn biến dạng, một sợi kẽm xuyên từ tai bên này sang tai bên kia treo lủng lẳng trước ngực “người” ấy. Trên tay hắn cầm hai đoạn xương trắng hếu giống như xương tay người nhưng nhỏ hơn, hình như là của trẻ con. Hắn dùng hai khúc xương đó đập lên đầu người treo trước ngực mình.
Đập phát đầu tiên, đầu người trợn mắt trắng dã, miệng phun đầy máu tươi.
Đập phát thứ hai, răng rụng lả tả, miệng bật ra những tiếng rêи ɾỉ.
Đập phát thứ ba, cái đầu vỡ toạc để lộ bộ não bên trong.
“Lương phủ gặp đại họa!”
Hoa Chước nghe thấy toàn bộ đám “người” ngồi trên ghế đều đồng thanh hô lên, trên mặt và người họ mọc đầy lông lá.
Ai nấy đều giống người mà lại chẳng phải người.
“Lương phủ gặp đại họa! Thần Phật giáng thế trừng phạt cái ác! Ác giả ác báo, gây nghiệp ắt gặp báo ứng, không tin ngẩng đầu lên mà xem trời xanh tha cho ai?”
Đầu người bị xương tay trắng hếu đập nát.
Não người vỡ tan tành văng vãi đầy đất. Tất cả khách khứa đồng loạt đứng bật dậy rồi nhào lên sân khấu, tranh nhau gặm nhấm từng mảnh não người văng tung tóe.
Không tin ngẩng đầu xem.
Trời xanh tha cho ai?
Cả người Hoa Chước nổi đầy da gà, nàng vô thức ngẩng đầu lên nhưng lại bị bàn tay lạnh toát của Lương Thiện Uyên che kín mắt.
“Đừng ngẩng đầu.”