Lương Thiện Uyên thật sự không muốn cái túi có hình đồng tử ấy lại chạm vào mặt mình lần nữa nên cầm lấy túi tiền, một tay nắm chặt tay Hoa Chước, tay kia lén vận quỷ lực buộc túi lại thành một nút chết trên hông nàng.
Không cho nàng gỡ xuống nữa.
Hai người đi tiếp về phía trước, Hoa Chước chợt cảm thấy tình cảnh này sao mà giống lúc nãy: “Lương Thiện Uyên, ngươi định đưa ta đi đâu vậy?”
“Đi xem kịch.”
“Xem kịch?”
“Ừ.” Lương Thiện Uyên mỉm cười dịu dàng: “Hoa Chước cô nương… và ta đều là kẻ ngoại lai nơi đây, nếu không đi thì e rằng sẽ làm phật lòng bọn họ, sau này nếu họ đuổi theo Hoa Chước cô nương về tới hiện thực thì không hay đâu.”
Bọn họ.
Hoa Chước nhíu mày: “Bọn họ sẽ làm hại ta sao?”
Lương Thiện Uyên khẽ “ừm” một tiếng.
“Cô nương chưa từng ăn óc khỉ?”
“Chưa từng.”
“Vậy thì cứ nắm chặt tay ta, đừng để lạc là được.”
Hiểu rồi.
Lương Thiện Uyên thân là ác quỷ chuyên ăn tim người, là một lệ quỷ hung tàn khét tiếng. Hoa Chước nghe vậy, lập tức ôm chặt Lương Thiện Uyên hơn nữa, giống hệt như con lười con đang quấn lấy con lười mẹ.
“Lương Thiện Uyên…” Đã thế này rồi, Hoa Chước vẫn rất sợ hãi: “Ngươi có thể cõng ta, à không, có thể bế ta đi không?”
“Gì cơ?” Lương Thiện Uyên đơ ra.
“Bế bổn tiểu thư đi! Ngươi cứ bế bổn tiểu thư thì chúng ta sẽ không lạc nhau được!”
Hoa Chước túm lấy cánh tay nàng ta.
Tuy Lương Thiện Uyên là nữ tử nhưng nàng ta là quỷ nên nhất định rất khỏe, bế nàng đi chắc cũng như bế không khí ấy chứ.
“Bế ta đi mà!”
Hoa Chước không buông tay, nàng như một con mèo ngang ngược, nhào lên ôm lấy cổ Lương Thiện Uyên.
“Bổn tiểu thư cũng đồng ý để ngươi bế rồi! Chúng ta đều là nữ nhân, chẳng lẽ ngươi còn xấu hổ sao?”
Từ lúc nãy, hương cam thoảng thoảng trên người thiếu nữ đã phảng phất quanh đây.
Hai tay nàng mềm mại ấm áp ôm chặt lấy cổ Lương Thiện Uyên không chịu buông.
Lương Thiện Uyên chưa từng tiếp xúc thân thể với con người.
Nàng ta ghét loài người vì trái tim họ quá dơ bẩn, ánh mắt họ nhìn nàng ta cũng thật dơ bẩn, dù nàng ta không còn ký ức lúc sinh thời, từ khi có ý thức nàng ta đã là một con quỷ quên sạch tất cả, nhưng nàng ta vẫn hiểu rất rõ sự nhơ nhớp của nhân loại.
Ngón tay Lương Thiện Uyên hơi khựng lại, vòng qua ôm lấy vòng eo mảnh mai mềm mại của Hoa Chước, cứ cảm thấy như chạm phải một khối bột vừa mới nhào xong, khiến nàng ta hơi ngẩn ngơ.
Khi hoàn hồn, Lương Thiện Uyên luồn tay qua đầu gối thiếu nữ, bế Hoa Chước vào lòng.
Là bế như thế này sao?
Nàng ta không chắc chắn, vừa định điều chỉnh lại thì hai cánh tay trắng mịn mềm mại của Hoa Chước đã vòng lên cổ nàng ta, tóc đen rủ xuống phất qua mu bàn tay nàng ta.
“Ngươi… giúp ta, giúp bổn tiểu thư chỉnh lại gấu váy được không? Lộ cả giày ra rồi…”
Vừa rồi không để ý để đuôi váy bị vướng vào giày thêu, giờ để lộ ra ngoài, nàng sợ lắm.
Nhỡ đâu có con quỷ nào túm lấy chân thì sao? Lúc ngủ Hoa Chước cũng phải đắp kín chân cho bằng được.
Dứt lời, hồi lâu sau nàng chẳng nghe thấy ai đáp.
Hoa Chước ngẩng đầu lên, thấy Lương Thiện Uyên đang nhìn nàng chằm chằm.
Không rõ đã nhìn bao lâu.
Trong đôi mắt đen kịt đầy quỷ khí ấy lộ ra vẻ hiếu kỳ như đang nhìn một vật gì đó hiếm thấy lắm.
“Ngươi nhìn gì vậy! Còn không mau chỉnh váy cho bổn tiểu thư!”
Lương Thiện Uyên chớp mắt, đưa tay kéo lại tà váy vàng tươi của thiếu nữ che trọn đôi giày thêu.
Hoa Chước âm thầm thở phào.
Cũng chính lúc này, lúc đi qua một cổng vòm hình bán nguyệt, trong bóng tối âm u có tiếng hát trầm bổng bỗng vọng lại ngày càng gần.
Hoa Chước lại càng ôm chặt cổ Lương Thiện Uyên, nhưng nàng ta chẳng dừng bước mà cứ thế ôm nàng đi về phía trước.