Chương 23: Trò đùa của ông trời

Lương Thiện Uyên vốn là quỷ nên với Hoa Chước lời y nói rất đáng tin.

Sao Lương Thiện Uyên lại tốt bụng thế! Sao lại nhiệt tình giúp đỡ thế này! Có khi nàng thật sự đã đọc bản lậu mất rồi!

Hoa Chước thật muốn nắm tay y rồi nói cả trăm lời cảm ơn, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra cao ngạo: “Đa tạ ngươi!”

Có điều tay của Lương Thiện Uyên thật sự rất lạnh.

Không giống cảm giác của đá lạnh mà giống như đang chạm vào một món đồ cổ đã bị phủ bụi bao năm, khiến người ta lạnh thấu xương.

Hoa Chước định rút tay về nhưng Lương Thiện Uyên lại nắm rất chặt.

Hoa Chước: “?”

“Tốt nhất đừng buông tay, Hoa Chước cô nương…” Y chậm rãi lên tiếng: “Sẽ lạc mất đấy.”

Một câu “sẽ lạc mất” khiến Hoa Chước đứng tim, nàng không những không buông tay mà còn dùng tay còn lại ôm lấy cánh tay Lương Thiện Uyên mà đi.

Trong bóng tối, nàng hoàn toàn không nhận ra trong mắt Lương Thiện Uyên lóe lên ý cười.

Hai người đi thẳng ra khỏi khu rừng, bầu không khí u ám quanh họ vẫn chưa hề tan biến.

Trên đầu, trăng vẫn là vầng trăng ấy, mọi bài trí trong phủ cũng không có gì thay đổi, vậy mà cứ cảm thấy chỗ nào cũng có gì đó sai sai.

Tựa như nàng đang bước đi trong một bức họa đã thuộc về quá khứ.

“Vẫn chưa ra ngoài… đúng không?”

“Ừ, phía trước đang diễn kịch, phải chờ diễn xong mới ra được.”

“Không… không thể đưa ta ra ngoài trước sao?”

Lương Thiện Uyên mỉm cười, vừa dắt vừa ôm nàng tiến về phía trước.

“Hoa Chước cô nương.”

“Sao?”

“Ta thật sự rất tò mò…” Y quay đầu lại, mùi thuốc đắng chát trên người lặng lẽ lan ra không khí, đôi mắt đen láy nhìn nàng chăm chú: “Vì sao cô lại không hỏi ta, tại sao ta có thể tự do ra vào quỷ giới?”

Hoa Chước nín thở trong chốc lát rồi mới phản ứng lại, cố dùng giọng điệu khí thế đáp trả: “Bên cạnh bổn tiểu thư đầy người tài giỏi! Lời này của ngươi là có ý gì! Ngươi định châm chọc bổn tiểu thư thiển cận không trải đời sao?”

Là một tuyển thủ cấp mười dòng phim kinh dị, Hoa Chước hiểu rõ không thể để khí thế của mình kém hơn Lương Thiện Uyên.

Quỷ trong phim kinh dị đều bắt nạt kẻ yếu!

Lương Thiện Uyên đứng quá gần nàng, y hơi nhíu mày trước giọng quát đột ngột ấy nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm: “Thì ra là vậy, Thiện Uyên không hề có ý châm chọc cô nương.”

“Trước khi được Lương phủ nhận nuôi, Thiện Uyên từng bôn ba khắp nơi, cũng từng ôm mộng trở thành ngự quỷ sư. Nhưng vì bát tự thuần âm, thường xuyên bị kéo vào quỷ giới, gặp không ít rắc rối, nên đành buông bỏ chấp niệm, nay chỉ mong được an ổn sống trong Lương phủ.”

Lương Thiện Uyên rũ mắt, chiếc l*иg đèn trắng lay động, gương mặt lương thiện thoáng lộ chút thất vọng và mất mát: “Bây giờ là tháng Bảy âm lịch, hồn phách ta bất ổn, vô tình bước vào quỷ giới, không ngờ lại gặp được Hoa Chước cô nương cũng bị tương tự.”

Nếu chưa từng đọc nguyên tác, nàng thật sự đã tin rồi.

Dù đã đọc rồi, Hoa Chước vẫn bị lung lay trước những lời này.

Có khi nào nguyên tác nàng đọc là giả không?

Nhưng khi nhìn gương mặt quỷ khí âm u kia, nàng lại thấy Lương Thiện Uyên thật sự quá đáng sợ.

Một ác quỷ chuyên móc tim người, trong lòng chất chứa oán hận vô biên với nhân loại, vậy mà có thể ngụy trang thành bộ dạng từ bi hiền hậu đến mức này, thật sự khiến người ta rợn người.

“Thì ra là vậy…”

“Hoa Chước cô nương thì sao?”

“Cái gì?”

“Giờ chúng ta là bằng hữu, cô nương có che giấu chuyện gì trong quá khứ không? Thiện Uyên cũng rất muốn nghe đó.”

Rốt cuộc là vì sao khi chạm vào nàng lại không thấy đau?

Là yêu? Là quỷ? Hay là một trò đùa của ông trời?