Chương 22: Ném chuột sợ vỡ bình

Hoa Chước nhìn nàng ta bằng ánh mắt chẳng khác gì đang nhìn một tên tâm thần.

Nghe thấy trong đầu vang lên tiếng “âm đức +10”, nàng thoáng sững lại.

Nàng đâu có mắng Lương Thiện Uyên, nàng thật sự nghi ngờ đầu óc nàng ta có vấn đề.

Bỗng dưng nói những lời kia là có ý gì chứ? Hoa Chước không hiểu nổi, chỉ cảm thấy kinh hãi thôi.

“Ngươi bình tĩnh chút đã.”

Hoa Chước vốn định thi vào ngành sư phạm mầm non, sau cơn hoảng loạn, nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, lùi về sau mấy bước. Lúc nàng đang định lên tiếng an ủi tiếp thì trong đầu đã vang lên cảnh báo phá vỡ thiết lập nhân vật, nàng đành nhắm mắt lại, vò mẻ chẳng sợ nứt hừ lạnh một tiếng: “Ta chẳng thèm kết giao với ngươi! Ngươi nói mấy lời đó là có ý gì? Không soi gương trước đi à? Ngươi nghĩ mình xứng làm bằng hữu với bổn tiểu thư chắc?!”

Có lẽ câu này của nàng quá cay độc.

[Âm đức +20.]

Hoa Chước thật sự khóc không ra nước mắt.

Lương Thiện Uyên đứng dưới tán cây, chiếc l*иg đèn trắng trong tay khẽ đung đưa theo gió.

Thất bại rồi.

Dưới ánh trăng, thiếu nữ nhỏ nhắn kia đang mím chặt môi, hai bàn tay lộ ra bên ngoài run lên theo từng đợt.

Nếu chặt hai bàn tay đó xuống, không biết còn tác dụng không?

Lương Thiện Uyên cau mày, đây là lần đầu tiên y hiểu cảm giác ném chuột sợ vỡ bình.

Ngay khi y định thử dùng thuật mê tâm lần nữa, thì thiếu nữ ấy bỗng đưa đôi tay mà y từng muốn chặt xuống tháo chiếc túi nhỏ thêu hình đồng tử phúc thọ ở thắt lưng ra.

Từ đầu đến chân tiểu cô nương này đều toát lên vẻ được yêu thương nâng niu. Trên cổ là chiếc khóa trường mệnh bằng vàng, cổ tay đeo vòng ngọc xanh vắt dải lụa đỏ, đến cả cái túi nhỏ cũng thêu hình đồng tử phúc thọ.

Được nuông chiều đến mức kiêu căng tùy hứng.

Lương Thiện Uyên vốn dĩ đã căm ghét nhân loại, với loại tiểu thư quyền quý được vạn người sủng ái thế này lại càng thêm chán ghét.

Hay là trói nàng lại, nhốt ở nơi tối tăm không thấy mặt trời? Có khi lại là cách hay…

Y đang rủ mi suy nghĩ thì đập vào mắt là gương mặt ngây thơ béo tròn của bé trai thêu trên túi.

Hai tay Hoa Chước nâng chiếc túi có hình đồng tử thúc thọ cung kính dâng đến trước mặt y.

“Cô nương làm gì vậy?”

“Ngươi cầm lấy đi, trong này có tiền.”

Hoa Chước đưa cái túi về phía Lương Thiện Uyên, đôi mắt hạnh còn vương lệ, miệng vẫn cố tỏ vẻ ngang ngược: “Ngươi cầm tiền này đi mua thêm ít quần áo, trang sức… thì… thì mới miễn cưỡng xứng với bổn tiểu thư.”

Nàng sợ tên quỷ sát nhân này nổi giận rồi đào tim nàng ra ăn nên vội vàng dí cái túi có hình bé trai kia vào sát mặt y.

Lương Thiện Uyên: “…”

Y hất tay đẩy cái túi đang dí sát mặt ra, khiến nó lệch xuống rơi vào lòng bàn tay Hoa Chước, làm mấy khối vàng bạc trong đó va vào nhau vang lên tiếng leng keng.

Giọng Hoa Chước run rẩy: “Sao… sao ngươi lại không nhận? Đây là bổn tiểu thư cho ngươi đấy! Không phải muốn làm bằng hữu của bổn tiểu thư sao? Đừng… đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

Lương Thiện Uyên hơi nghiêng đầu.

Đó là phản xạ của y mỗi khi không hiểu gì đó.

Đúng lúc ấy, trong rừng có cơn gió lạnh nổi lên làm cành cây vang tiếng xào xạc rợn người. Cô nương đang cầm cái túi thêu bé trai kia giật nảy mình, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Hoa Chước cô nương.”

Hoa Chước đang quay đầu quan sát bốn phía thì bất chợt nghe thấy giọng nói dịu dàng ngay sau tai, nàng giật mình quay lại, tim như ngừng đập, không biết Lương Thiện Uyên đã đứng ngay sát phía sau nàng từ khi nào.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?!”

“Cô nương đang sợ sao?” Lương Thiện Uyên đưa tay ra: “Rời khỏi nơi này với ta nhé?”

Dưới ánh trăng, lòng bàn tay của Lương Thiện Uyên trắng bệch như tờ giấy.

Hoa Chước không dám nhúc nhích, nàng chỉ cầu Lương Thiện Uyên mau chóng rời đi một mình.

“Hoa Chước cô nương, linh hồn của cô không ổn định.”

Hoa Chước khựng lại.

Lương Thiện Uyên đứng sau nàng tựa như tượng Quan Âm bằng ngọc:

“Hiện giờ cô nương và ta vẫn đang ở trong quỷ giới. Nếu cô nương muốn ở lại đây vui chơi thì ta sẽ quay về trước.”

Ai muốn vui chơi ở quỷ giới chứ!

“Đợi đã đợi đã!!”

Hoa Chước thấy nàng ta sắp đi, vội vàng nắm lấy tay nàng ta: “Ngươi thật sự muốn quay về sao? Có thể đưa ta về cùng được không?”

“Tất nhiên.”

Lương Thiện Uyên nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, khóe môi khẽ nhếch lên.