“Cô nương muốn đi cùng hắn sao?”
Hoa Chước đã sợ đến vã mồ hôi lạnh, nàng vừa định lên tiếng thì Hứa Như Ý mang bộ mặt trắng bệch đứng bên cạnh lại gật đầu: “Phải.”
Lương Thiện Uyên lặng lẽ nhìn Hoa Chước bằng đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ.
“Cô nương thật sự muốn đi cùng hắn à?” Giọng của Lương Thiện Uyên vốn dịu dàng, hỏi cứ như đang nói tối nay ăn gì vậy: “Hắn là quỷ đấy.”
Chẳng lẽ ngươi thì không phải à?
Tội nghiệp Hoa Chước, tính tình nàng dịu dàng mềm mỏng, từ nhỏ đến lớn chỉ có mỗi một sở thích chẳng hợp với bản thân là xem phim kinh dị, mà cái thói này cũng chỉ vì hồi học cấp hai thích ăn đồ ngọt nên béo lên một thời gian, nghe bảo xem phim kinh dị giúp giảm cân nên nàng mới xem.
Hoa Chước nhìn vị tiểu Quan Âm trước mắt, trong lòng khóc không ra nước mắt, hừ lạnh một tiếng:
“Vậy còn không mau qua cứu bổn tiểu thư?”
Hoa Chước gắng gượng giữ bình tĩnh, hoàn toàn không ngờ giọng mình lại run như sắp bật khóc.
Cứ như bị bóp giọng vậy.
Hoa Chước: “…”
Nàng vừa thấy sợ vừa thấy ngượng, thấy nữ tử đối diện đưa tay đeo vòng ngọc trắng lên che miệng, vai khẽ run, hình như đang bật cười.
“Ngươi cười cái gì!”
Cái vẻ hung hăng giả vờ kia giờ cũng mang theo vài phần nghiêm túc thật sự, Hoa Chước vừa xấu hổ vừa phẫn nộ muốn chết, nàng cũng nghe thấy giọng mình run bần bật, vội vừa giằng tay ra vừa hô lên: “Cứu ta với!”
Tay “Hứa Như Ý” đang nắm cổ tay nàng càng lúc càng siết chặt, mũi chân nàng bị hắn kéo lê trên mặt đất để lại vệt dài hằn sâu, “Hứa Như Ý” lôi nàng đi thẳng vào rừng, trong rừng có một mặt hồ tĩnh lặng mênh mông, “Hứa Như Ý” mang khuôn mặt sưng phù trắng bệch không ngừng lặp đi lặp lại: “Yên tâm, ca ca ở đây, ca ca sẽ bảo vệ muội.”
Đầu ngón chân bị kéo lê lảo đảo về phía rừng, Hoa Chước hoảng loạn rút kiếm gỗ đào và chu sa trong vạt áo ra rồi ném thẳng vào mặt “Hứa Như Ý”. Nào ngờ lực tay đang nắm chặt lấy nàng chẳng những không yếu đi mà trái lại còn mạnh hơn, cùng lúc đó, trên người hắn bắt đầu tỏa ra hơi nước.
Từng luồng khí lạnh ở bốn bề lùa vào ngày càng rõ, Hoa Chước nhìn mặt hồ mỗi lúc một gần, nàng ra sức vùng vẫy, dốc hết sức gào lên: “Vừa bắt được mấy yêu quái! Vừa hàng phục thêm mấy tên nữa… Khoan đã! Cứu ta với! Cứu mạng với!”
Không phải người ta vẫn nói quỷ sợ chu sa với gỗ đào sao! Không phải nói quỷ sợ người có giọng lớn dồi dào chính khí sao!
Thấy sắp tới mép hồ rồi, nàng hét lên: “Cứu mạng! Cứu mạng với! Lương Thiện Uyên! Mau cứu ta!”
Một bàn tay lạnh ngắt bất chợt nắm lấy nàng từ phía sau.
Hoa Chước chỉ cảm thấy lực kéo từ phía trước lập tức biến mất, “Hứa Như Ý” hóa thành một tờ giấy mỏng manh giữa không trung rồi rơi phấp phới xuống mặt hồ.
Cả người Hoa Chước đẫm mồ hôi lạnh, tay chân mềm nhũn, nhìn mặt hồ rộng lớn trước mắt, nàng nhớ lại Hứa Như Ý từng nói hồ trong Lương phủ có điều quái lạ, tuyệt đối không được lại gần. Nàng theo phản xạ ngã lùi lại phía sau, lại ngã thẳng vào lòng một nữ tử.
Mùi thuốc đắng chát xộc vào mũi hệt như từ nơi âm u thổi tới. “Người” sau lưng không có hô hấp, cũng không có nhịp tim.
“Á!”
Hoa Chước phản ứng lại, lập tức muốn hất tay nàng ta ra, nào ngờ Lương Thiện Uyên lại hơi siết chặt, móc tay nàng vào giữa những ngón tay mình để mười ngón đan nhau.
“Hoa Chước cô nương.” Hoa Chước ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng ta.
Giọng của Lương Thiện Uyên vô cùng dịu dàng, đôi mắt đen tuyền như hoà vào bóng đêm, làn da trắng nhợt như thi thể vừa vớt từ sông lên.
Lương Thiện Uyên lặng lẽ nhìn thiếu nữ trước mắt, thấy nàng mở to đôi mắt hạnh, ngơ ngác nhìn mình.
Không ít kẻ ngây người nhìn y.
Nhưng những ánh mắt thất thần kia đa phần là vì choáng ngợp hoặc ghen tị, chưa từng có ai nhìn y bằng ánh mắt sợ hãi.
Giống hệt một chú chim sẻ bé nhỏ bị dọa cho đờ người.
Sợ y sao?
Vì sao?
Tuy cảm thấy kỳ lạ nhưng y cũng chẳng thấy tò mò. Trong mắt y, đám người sống chẳng có gì thú vị.
“Cô nương và ta là bằng hữu rất thân thiết đúng không?”
Xung quanh tối đen như mực.
Bóng cây rậm rạp lay động che khuất đôi mắt phượng như sóng ngầm cuộn trào của Lương Thiện Uyên.
Đôi đồng tử đen kịt tràn đầy quỷ khí.
“Cô nương và ta là bằng hữu rất thân thiết đúng không?”
Mỗi lần thi triển mê tâm, cơ thể y lại đau đớn kịch liệt.
Đây là hình phạt trời cao giáng xuống cho một cô hồn dã quỷ như y.
Lương Thiện Uyên siết tay Hoa Chước, chỉ cảm thấy cơn đau bị đè xuống từng chút một.
Thuốc giải.
Thuốc giải của y.
Nhất định phải thu vào trong tay.
“Cô nương và ta là bằng hữu không thể tách rời đúng không?”
Lương Thiện Uyên nắm chặt tay Hoa Chước, cố nén cơn đau trong cơ thể, nhìn ánh mắt ngây ra của thiếu nữ trước mặt.
Thành công rồi.
Khóe môi Lương Thiện Uyên chậm rãi nhếch lên nở nụ cười lạnh buốt.
Thành công rồi, chỉ cần có được thuốc giải này, từ nay về sau dù y có làm gì cũng sẽ không bị trời cao trừng phạt nữa. Y định nói thêm một câu để củng cố thì đột nhiên bị Hoa Chước hất tay ra.
“Ngươi… ngươi bị điên à?”