Chương 18: Ký ức của quỷ hồn

Khi bóng chiều tà sắp tắt, ở bên ngoài vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt của đám đông hòa với ánh đèn leo lắt.

Hoa Chước ngồi trước gương trang điểm, nhìn chằm chằm vào cổ tay phải dưới ánh nến.

Hơi kỳ lạ.

Không hiểu sao, nàng luôn cảm thấy làn da chỗ đó lành lạnh.

Ngày nào hệ thống cũng bận bịu, chỉ xuất hiện khi thật cần thiết. Hoa Chước sờ cổ tay mình, cũng không nghĩ nhiều.

Nàng định đi tìm đám người Hứa Như Ý.

Buổi sáng buồn ngủ quá nên ngủ thϊếp đi, không ngờ một giấc lại kéo dài đến tận lúc này. Hơn nữa, Thính Lan lại thật sự bỏ mặc nàng mà chạy đi xem hát.

Một mình ở trong phòng khiến nàng hơi sợ, ở cạnh nhóm nhân vật chính nàng mới cảm thấy yên tâm.

Không có Thính Lan, nàng đành tự cầm cây trâm ngọc loay hoay vấn tóc một hồi, sau đó thay bộ y phục khác rồi ra ngoài.

Vừa bước qua bậc cửa, ánh sáng đỏ từ chiếc đèn l*иg đã rọi lên mặt nàng. Hoa Chước bước xuống bậc thềm, mới đặt chân xuống bậc cuối cùng thì bỗng nổi hết da gà, nàng vô thức quay đầu lại.

Hoài Quang Các vẫn là Hoài Quang Các.

Chỉ là từ ngoài sân nhìn vào thì tối om như mực, song đồ đạc của nàng đã không còn nên trông vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.

Hai chiếc đèn l*иg đỏ treo ở hai bên mái hiên lay động theo gió, giữa màn đêm tựa như hai giọt huyết lệ.

Hoa Chước đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

Đèn l*иg đỏ.

Đèn l*иg đỏ?

Nàng còn chưa hoàn hồn thì từ nơi xa nào đó vang lên tiếng pháo nổ. Nàng vội bước nhanh về phía có tiếng pháo, lúc này mới sững người nhận ra cả Lương phủ không có lấy một bóng người.

Cây cối không còn lay động, những chiếc đèn l*иg đỏ rực treo trước cửa từng gian phòng cũng như bị cố định lại, tất cả mọi thứ đều bị đóng băng, hơi thở hít vào mang theo cái lạnh và ẩm ướt buốt giá.

Hoa Chước nắm chặt tay, đầu đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, nàng đang định gọi hệ thống thì chợt nghe thấy một âm thanh kỳ quái.

Giống như tiếng kêu của một loài động vật nào đó.

Nghe vô cùng thê thảm khiến lòng người rét run.

Nàng vừa quay đầu thì từ đường nhỏ có treo biển “Hậu đức tái vật” bên cạnh chẳng biết đã sáng đèn từ bao giờ.

Hai chiếc ghế gỗ đàn hương trống trơn không có ai ngồi, ba nam nhân chỉ đứng hai bên chiếc l*иg sắt khổng lồ chật ních khỉ trong từ đường. Người đứng bên phải mặc áo ấm đắt tiền, choàng khăn lông, cúi người quan sát bầy khỉ trong l*иg rồi hài lòng gật đầu, gương mặt đầy nếp nhăn hiện ra vài phần tươi cười.

Là Lương đại gia, Lương Trường Quân.

“Đại ca, huynh hài lòng chứ?”

Nam nhân đứng bên trái l*иg sắt mặc áo bông xanh, đội mũ lông, trông trẻ hơn Lương Trường Quân không ít, người hơi mập, vừa cười vừa lên tiếng hỏi.

Bên cạnh hắn là một người khác mặc áo bông trắng, dáng người gầy gò, cũng đang mỉm cười nhìn đám khỉ trong l*иg.

Trong l*иg, bầy khỉ đang chen chúc gào thét thảm thiết, chúng cố sức đập vào song sắt khiến cả l*иg sắt lắc lư.

Hoa Chước đứng ở cửa, mặt mày tái mét, phát hiện ra ba người kia hoàn toàn không thấy nàng.

“Hệ thống, này, ngươi có đó không? Có là chuyện gì vậy?”

[Xin chào, Chước Chước.]

Giọng hệ thống vang lên đều đều khiến Hoa Chước thở phào nhẹ nhõm.

[Ừm, phát hiện do linh hồn của Chước Chước không ổn định, hơn nữa từ trường trong Lương phủ hỗn loạn, có quỷ tác quái, dẫn đến hồn phách của Chước Chước bị oán niệm của các quỷ hồn khác kéo lệch, có thể sẽ nhìn thấy một vài cảnh tượng mà quỷ hồn khác từng nhìn thấy lúc sinh thời.]

Hả?

“Vậy có biết cảnh tượng ta đang thấy là của quỷ hồn nào không?”

[Xin lỗi Chước Chước, điều này không thể xác định.]

Hoa Chước khẽ nhíu mày, lại thở ra một hơi.

“Ở đây ta sẽ không bị thương chứ?”

[Có lẽ là không.]

Hay cho câu “có lẽ là không”…

Hoa Chước nhắm mắt lại, dù bình thường nàng luôn tốt tính nhưng lúc này cũng không khỏi thấy bực mình.

Mức độ nguy hiểm này quá cao rồi.

[Có điều Chước Chước à, đây cũng là một chuyện tốt. Khuyết điểm lớn nhất của quyển sách “Đυ.ng quỷ” là tác giả bỏ dở, dẫn đến mỗi hồi truyện đều không trọn vẹn. Tác giả vốn không biết rằng thế giới trong sách là có thật, nếu Chước Chước có thể mượn khả năng thông linh để bổ khuyết cốt truyện thì sẽ có được công đức rất lớn.]

Hoa Chước còn chưa kịp đáp, thì Lương Trường Quân ở trong từ đường nhỏ đã bắt đầu hành động.

Ông ta bước từng bước quanh chiếc l*иg sắt nhốt khỉ, vừa đi vừa cười không ngớt, đuôi mắt hằn đầy nếp nhăn, cất giọng sang sảng: “Tốt lắm, Tam đệ, ta cũng đang thắc mắc, không biết đệ đào đâu ra lũ này nữa! Con nào con nấy tinh khôn…”

Bầy khỉ trong l*иg thét lên chói tai, nhưng ba nam nhân trong từ đường lại đều nở nụ cười.

“Đại ca.” Mỗi hành động của Tam gia nhà họ Lương đều mang ý lấy lòng: “Mấy con này đều do đệ vất vả tìm về từ khắp nơi. Không giấu gì đại ca, đệ đã bỏ ra không ít công sức, chuẩn bị đặc biệt cho mấy vị thiếu gia trong phủ.”