Chương 17: Làm thân với mèo

Ánh chiều tà nhạt dần, trời dần tối đi.

Bóng cây rậm rạp, nữ tử bạch y đang ngồi bên chiếc giường không buông màn. Trong phòng vắng tanh, trên bàn đặt một chiếc lư đồng khảm vàng đang tỏa ra mùi hương cam quýt.

Khói hương lượn lờ khiến gương mặt trắng xanh của nữ tử càng thêm vẻ ma mị.

Nàng ta xõa tóc đen dài, nghiêng đầu nhìn về phía thiếu nữ đang nằm trên giường.

Có lẽ là nóng quá nên thiếu nữ đã đá tung chăn, để lộ chiếc cổ trắng ngần phủ đầy vết bớt nhạt màu. Lớp áo mỏng chỉ vừa đủ che được những chỗ nên che, hai chân trắng nõn kẹp lấy tấm chăn gấm màu vàng kim, bàn chân trông mềm mại như chưa từng đặt xuống đất, cánh tay cũng lộ ra ngoài.

Sắc vàng kim hòa với làn da trắng như ngọc càng làm nổi bật sự mịn màng mượt mà ấy.

Lương Thiện Uyên ngồi trên ghế gỗ, trên mặt không có biểu cảm gì.

Trong mắt y, Hoa Chước đang ngủ trong một tầng kết giới rực cháy.

Chỉ cần ác quỷ duỗi ngón tay vào kết giới đó là phải chịu nỗi thống khổ thiêu đốt khó diễn tả thành lời.

Ánh mắt y dừng trên chiếc thẻ gỗ treo phía trên giường của Hoa Chước. Đúng lúc ấy, thiếu nữ trên giường khẽ rên một tiếng rồi trở mình.

Cánh tay trắng như ngọc buông thõng xuống mép giường.

Cánh tay ấy vô cùng xinh đẹp, móng tay còn mang sắc hồng nhạt như hoa anh đào.

Không rõ qua bao lâu.

Lương Thiện Uyên chậm rãi duỗi một ngón tay trắng bệch ra, vừa chạm đến mép giường, y đã cắn môi, cảm nhận được cơn đau rát thiêu đốt ập đến, ngón tay y run rẩy rồi kéo nhẹ cổ tay Hoa Chước.

Hơi thở run rẩy dần trở nên vững vàng.

Dù bị thiêu đốt đau đớn nhưng vẫn còn dễ chịu hơn sự giày vò linh hồn mà y phải chịu đựng ngày đêm.

Dễ chịu hơn rất nhiều.

Tới mức khiến y thoáng ngẩn người.

Sắc mặt Lương Thiện Uyên vẫn bình tĩnh, ngón tay chậm rãi vuốt ve cánh tay của thiếu nữ từ cổ tay đến cánh tay đã có chút thịt, rồi từ dưới lên trên, chạm vào những ngón tay mảnh mai kia, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Sao trên đời này lại có chuyện hoang đường như vậy?

Y là ác quỷ, phải gánh chịu nổi đau bị lửa thiêu đốt linh hồn ngày đêm. Chỉ khi gϊếŧ người, ăn tim, y mới cảm nhận được chút niềm vui.

Vậy mà giờ đây, ông trời lại đặt ngay một liều thuốc giải trước mặt y?

Nếu mở quỷ nhãn ra lúc này sẽ thấy bàn tay y gần như đã bị lửa đốt cháy rụi, nhưng Lương Thiện Uyên vẫn siết chặt tay Hoa Chước không buông.

Y không tin ông trời lại dễ dàng ban ơn cho mình như vậy.

Phải nắm chặt vị tiểu thư này mới được.

Chẳng rõ nếu chặt đứt tay chân nàng thì thuốc giải ấy có còn hữu hiệu không. Nếu không đến đường cùng thì y cũng không muốn ra tay với nàng, dù sao y cũng hành y bốc thuốc, hiểu rõ đạo lý “sai một ly, đi một dặm”.

Nếu lỡ chặt đứt tay chân rồi, nhỡ đâu thứ thuốc giải duy nhất trên đời này không còn có tác dụng thì biết làm sao?

Nhưng y lại không thích tính cách của vị tiểu thư này, không phải vì nàng kiêu căng cao ngạo.

Mà là vì hình như vị tiểu thư này rất đề phòng y.

Lương Thiện Uyên chưa từng gặp ai đề phòng y như thế. Loài vật có linh tính như mèo chó thường sợ hãi khi ngửi thấy quỷ khí, tại sao Hoa Chước lại cũng sợ y? Thật khó hiểu.

Lẽ nào Hoa Chước cũng giống loài mèo chó, có thể cảm nhận được điều gì đó ư?

Vậy thì phải làm sao để thân thiết với một con mèo đây?

Phải tỏ ra thân thiện với nó, đừng làm nó hoảng sợ, cho nó ăn, chứng minh mình vô hại…

Sớm muộn gì con mèo này cũng sẽ nằm gọn trong tay y, vô thức phơi bụng ra trước mặt y.

Ánh mắt Lương Thiện Uyên như đang tim tòi nghiên cứu, càng nhìn thiếu nữ đang nằm trên giường kia, y càng cảm thấy nàng giống hệt một con mèo vàng. Rất lâu sau, y mới lưu luyến rút tay lại.