Chương 16: Ớn lạnh

Giờ đang là tháng Bảy âm lịch.

Dẫu đã lập thu nhưng Hoa Chước vẫn cảm thấy ớn lạnh từng cơn. Nàng chịu đựng cảm giác da gà da vịt nổi khắp người, trừng mắt nhìn cái bóng đen bên ngoài màn.

Người kia đang đứng dưới bóng cây, rõ ràng chỉ cần giơ tay là có thể vén màn giường lên.

Ánh mắt Hoa Chước dừng lại ở chiếc thẻ gỗ treo bên màn giường.

Đó là thẻ trừ tà mà Hứa Như Ý dùng máu trên ngón tay làm cho nàng.

Nàng cắn chặt môi: “Ngươi muốn bắt mạch thì cứ bắt đi?”

“Nô tỳ vào được không?”

“Ta nói rồi, muốn bắt thì cứ bắt.”

“Vậy nô tỳ vào nhé?”

“Ngươi bắt mạch thì cứ bắt, đừng hỏi vớ vẩn nữa.”

Lần này, bóng người bên ngoài im lặng rất lâu không đáp.

Hoa Chước chịu đựng cảm giác lạnh toát khắp người, không biết đã qua bao lâu mới thấy bóng đen ấy đột nhiên tan biến, chỉ còn lại bóng cây rờn rợn lay động.

Phải rất lâu sau đó, nàng mới dám từ từ nằm xuống, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, muốn đi vệ sinh cũng không dám bước xuống giường.

Thành ra sáng hôm sau, Hoa Chước chẳng còn tinh thần gì.

Nàng rửa mặt chải đầu xong, ăn tạm chút cơm trong phòng rồi lại quay về giường định ngủ tiếp.

“Tam tiểu thư, giờ người lại muốn ngủ sao?”

Trời đang nắng chang chang, Hoa Chước không dám kéo màn giường lại. Nhìn thấy vẻ mặt hơi thất vọng của Thính Lan bên ngoài, nàng biết Thính Lan là người thích náo nhiệt, bèn khoát tay: “Buổi chiều ngươi muốn đi xem hát thì cứ đi đi, không cần lo cho ta, ta buồn ngủ lắm, đừng làm phiền ta.”

“Vâng…”

Thính Lan bĩu môi, lại nghe thấy tiếng yếu ớt của thiếu nữ truyền ra từ trong màn.

Thật ra Tam công chúa rất xinh đẹp.

Giữa trưa nắng gắt, ánh sáng xuyên qua lớp màn giường chiếu lên nốt chu sa trên ấn đường nàng, tóc đen như dòng suối phủ kín chiếc giường, một tay nàng đang chống lên trán, khuôn mặt diễm lệ mang theo vẻ kiêu kỳ cao quý khó nói thành lời.

“Thính Lan, đêm qua ngươi có tỉnh dậy không?”

“Dạ?” Thính Lan ngẩn người: “Không có ạ, tiểu thư cũng biết Thính Lan ngủ say như chết, chưa bao giờ dậy giữa đêm mà.”

Trong màn giường, thiếu nữ mặc áo mỏng sắc thu không lên tiếng.

Một lúc sau, nàng mới chớp hàng mi dài, khẽ đáp: “Biết rồi.”

Thính Lan không nghĩ nhiều, thu dọn bát đũa xong thì nghe thấy bên ngoài viện có tiếng ồn ào, nàng ấy đoán gánh hát đã tới, đang háo hức không biết có nên ra xem không thì chợt trông thấy có một người đứng ngoài cửa Hoài Quang Các chẳng biết từ khi nào.

Nàng ta xuất hiện không một tiếng động, mặc bạch y, tóc đen cài hoa trắng, làn da trắng bệch như tờ giấy dưới ánh nắng, khiến Thính Lan giật nảy mình.

“Ngũ… Ngũ cô nương?”

Chẳng rõ vì sao, Thính Lan lại có thiện cảm với vị Ngũ cô nương này, song nghĩ đến Tam công chúa nên mấy ngày qua nàng ấy vẫn không dám trò chuyện với nàng ta. Giờ thấy người ta đến rồi, trên mặt nàng ấy lại bất giác nở nụ cười tươi rói.

“Ừm.” Lương Thiện Uyên nhìn nàng ấy. Không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen thẳm kia, tim Thính Lan lại đập thình thịch, cảm giác như trong mắt đối phương ẩn chứa thứ gì đó rờn rợn như ma mị.

“Thính Lan cô nương có muốn ra ngoài xem náo nhiệt không?”

Thính Lan không ngờ nàng ta lại nhớ tên mình, không kìm được bật cười nhưng cũng không đến mức mất lý trí: “Ta không đi đâu, Ngũ cô nương, ta phải trông tiểu thư nhà chúng ta, người đang ngủ.”

“Để ta trông giúp cô nhé?”

“Cái gì cơ?”

“Để ta trông giúp cô nhé?”

Nàng ta lặp lại rồi nghiêng đầu về phía Thính Lan: “Được không?”