Chương 15: Có gì đó không đúng

Lý phu nhân lấy khăn tay lau nước mắt, cũng bắt đầu rơi lệ, hai nữ nhân vừa khóc vừa an ủi nhau.

May mà không ai để ý tới Hoa Chước và hai người kia nên họ mới thoát được món óc khỉ kia, đến cuối bữa vẫn chưa đυ.ng đến một miếng.

Thấy Hứa Như Ý phất tay ra hiệu, ba người lập tức đứng dậy, đi thắp hương cho Cửu ca rồi chuẩn bị cáo lui.

Lý phu nhân vừa lau nước mắt vừa nhắc tới đứa con gái xuất sắc của mình, nước mắt rơi như mưa: “Chư vị đại sư, mai là ngày thất đầu của Cửu ca, phủ ta định mời một gánh hát đến biểu diễn trong phủ, hôm sau mới tiến hành mai táng.”

Thấy Hoa Chước thoáng lộ vẻ kinh ngạc, Lý phu nhân bèn cười với nàng: “Huyện Lê Dương không giống Trường An, không có quá nhiều quy củ, Cửu ca khi còn sống thích náo nhiệt, phải để đứa trẻ này xem hết một vở cuối cùng mới được.”

Nghe vậy, Tần thị lại khóc dữ hơn, Lương Trường Quân bên bàn đối diện cau mày nhìn sang khiến Tần thị không dám khóc thành tiếng nữa.

“Được.” Hứa Như Ý gật đầu đồng ý, ngay khi bốn người họ định rời đi, Hoa Chước bỗng nghe một tiếng chuông bạc vang leng keng.

Nàng quay đầu nhìn lại, Lương Mạnh thị vẫn đang nhìn nàng.

Bà ta mỉm cười, cất giọng không to không nhỏ: “Con ngoan, sao con vẫn chẳng dám ăn óc khỉ vậy…”

Chung quanh bỗng tĩnh lặng như tờ.

Đôi tay đang đan dây của Lương Thiện Uyên khựng lại: “Thất di nương, người nhận nhầm rồi, đó không phải là Lương Hải.”

Nhưng Lương Mạnh thị chẳng đoái hoài tới nàng ta, vẫn nhìn chằm chằm Hoa Chước không chớp mắt.

Nghe vậy, Thính Lan thấy khó chịu, vội dẫn công chúa nhà mình rời khỏi bàn.

“Ta nghe nói từ sau khi con gái nhảy hồ chết vào đầu năm thì Thất di nương ấy trở nên ngơ ngẩn điên dại, Tam tiểu thư đừng để bụng, mấy kẻ điên ấy chỉ giỏi doạ người thôi.”

“Chẳng phải nói là trượt chân ngã xuống nước sao?”

Mạnh Thu Từ sững người.

“Trượt chân gì mà trượt chân!” Thính Lan vốn là nha hoàn, trong lúc lo chuyện nấu nướng cho Hoa Chước đã quen được với người hầu trong phủ nên biết được không ít chuyện của Lương phủ này: “Rõ ràng là ăn cơm tất niên no nê rồi tự nhảy xuống!”

“Vậy nên chẳng hề thấy Thất di nương kia đáng thương chút nào.”

Trước khi làm thị nữ, Thính Lan có xuất thân không tốt, nàng ấy bị người ta mua về từ chỗ bọn buôn người nên rất chán ghét mấy chuyện này: “Đến con mình cũng có thể hành hạ thành ra như vậy, bà ta nhất định là có vấn đề.”

Hứa Như Ý nghe xong không nói gì, chỉ dặn đám Hoa Chước tránh xa những chỗ có nước trong Lương phủ rồi bốn người họ tách ra.

Đêm ấy, Hoa Chước ngủ chẳng yên giấc.

Viện của nàng có một gốc liễu cao vυ"t mọc ở sân trước, tán cây che khuất cả bức tường viện, bóng liễu in hắt vào trong phòng. Mỗi lần như thế, Hoa Chước lại phải nhẩm bản nhạc kinh điển tên “Phượng Hoàng truyền kỳ”, cứ hát tới hát lui mãi cho đến khi mệt quá mới ngủ được.

Đang lơ mơ chợp mắt.

Bóng cây um tùm rọi lên màn giường đang buông xuống, Hoa Chước chợt thấy có gì đó là lạ, nàng cố hết sức mở mắt ra, nhìn thấy bên ngoài màn giường đã có người đứng đó không biết từ lúc nào.

Cái bóng đen ấy đang tiến lại gần nàng.

“Thính Lan?”

Hoa Chước mơ màng hỏi: “Sao ngươi cứ đi qua đi lại thế…”

“Tiểu thư.”

Không hiểu sao, tuy vẫn là giọng nói ấy nhưng khi lọt vào tai lại khiến người ta thấy lành lạnh. Trong lòng Hoa Chước bỗng cảm thấy bất an khó tả, nhưng cơn buồn ngủ ập đến khiến nàng không chống lại nổi.

“Nô tỳ vào được không?”

“Cái gì?”

“Khi ngủ, nô tỳ cứ cảm thấy mạch đập nhanh quá. Tiểu thư, nô tỳ có thể sờ mạch của người một chút được không?”

Giọng nói bên ngoài màn giường lạnh lẽo như chạm phải ngọc lạnh dưới băng.

“Lảm nhảm gì thế… thì cứ sờ đi?”

“Nô tỳ vào nhé?”

Dù buồn ngủ đến mấy, Hoa Chước cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.