Buổi chiều hôm ấy, Hứa Như Ý cùng Mạnh Thu Từ đến Hoài Quang Các, mang theo một tin tức khá kỳ lạ.
“Khỉ ư?”
“Ừm.” Mạnh Thu Từ nói: “Tối qua ta đã nghe có tiếng động lạ, sáng nay cùng sư huynh qua xem, mới phát hiện hậu viện có một cái l*иg sắt, bên trong nhốt vô số khỉ.”
Lại là khỉ.
Khỉ… óc khỉ…
“Xem ra Lương phủ này có thói quen ăn óc khỉ?” Hoa Chước nói.
“Trường An cũng có mấy nhà quyền quý như vậy, cho rằng khỉ thông minh nên ăn óc khỉ sẽ bổ não.” Thính Lan đáp.
Hoa Chước trầm ngâm, thiếu nữ ấy ngồi giữa sắc chiều dần buông, nàng đã thay sang y phục sắc thu, búi tóc phi tiên cột dải đỏ rủ xuống, trông như ngọc nữ dưới toà sen. Nàng mở lời: “Ca ca, Thính Lan, còn cả ngươi nữa…”
Nàng nói với Mạnh Thu Từ bằng giọng điệu hơi gay gắt, nhưng tay lại rót trà cho nàng ấy. Mạnh Thu Từ đón lấy chén trà với vẻ khó hiểu, thậm chí còn không nhận ra giọng điệu của Hoa Chước ban nãy không mấy thân thiện.
Đêm qua nàng ấy đã suy nghĩ lại, cứ cảm thấy hình như Hoa Chước cũng không khó sống chung như tưởng tượng.
“Sao thế?” Hứa Như Ý hỏi.
“Nếu lát nữa Lương phủ mang óc khỉ lên bàn, muội cảm thấy… tốt nhất là đừng ăn.”
Rõ ràng thứ óc khỉ này không bình thường, với kinh nghiệm đã xem gần cả trăm bộ phim kinh dị, Hoa Chước cho rằng không tự chuốc lấy thì sẽ không chết.
“Ừ.”
Cả ba đều đồng tình. Đến tối, hạ nhân Lương phủ đến gọi họ đến chính đường dùng bữa.
Lương phủ nằm ở vùng Ninh Châu, là dòng dõi vọng tộc ở nơi hẻo lánh này. Ba vị lão gia đã sớm phân gia ở riêng nhưng cũng sống không xa nhau. Đại lão gia Lương Trường Quân, năm ngoài ba mươi đỗ cử nhân rồi nhanh chóng được đề bạt làm huyện lệnh huyện Lê Dương. Nhị lão gia Lương Thứ Cung chuyên làm nghề vải vóc, toàn bộ ngành vải Ninh Châu hầu như đều xuất từ Lương gia. Tam lão gia Lương Mạt Liên thì bất tài, bình thường chỉ biết nịnh bợ hai ca ca, nhưng cuộc sống khá là dễ chịu.
Người mời ngự quỷ sư chính là nhà đại lão gia, Lương Trường Quân.
Mà vị Lương Trường Quân này…
Bốn người xách đèn vải trắng đi về phía trước, đến khi trông thấy linh đường sáng trưng có đầy người ngồi đông nghịt, Hoa Chước hơi nghẹn họng.
Lương Trường Quân cực kỳ háo sắc.
Hoa Chước vẫn còn nhớ rõ cốt truyện trong sách, Lương Trường Quân cưới tổng cộng mười ba di nương, năm nay mất hai đứa con nhưng vẫn còn hơn mười đứa khác…
Chẳng trách Lương phủ chật ních người, toàn là nữ nhân với trẻ con, sắp không đủ chỗ ngồi nữa rồi.
“Ôi! Các vị đại sư!”
Một nam nhân trung niên mặc tang phục phát hiện ra họ. Lương Trường Quân rất lễ phép, lập tức đứng dậy, bảo lũ trẻ giữ im lặng, rồi bước đến trước mặt bốn người Hoa Chước, cười tươi nói: “May mà có các vị đến, nếu không tháng Bảy âm lịch này bọn trẻ không dám ra ăn cơm mất! Theo ta thấy, cứ nhốt mãi trong phòng thì chẳng phải bệnh còn nặng hơn sao?”
Không ít trẻ con đang bu quanh cửa linh đường chơi đùa, vòng hoa, ngựa giấy, đồng nam đồng nữ đều được mang ra, linh đường đốt hương nghi ngút, gió lạnh thổi tới khiến khói cuộn lên từng chập, đèn lụa treo trên hành lang lay động lắc lư.
Cửa linh đường bày mười mấy chiếc bàn, đám nữ quyến mặc áo tang ngồi tụ lại một góc chuyện trò, thỉnh thoảng lại gọi bọn trẻ cũng mặc tang phục đừng chạy lung tung.
Hoa Chước trông thấy Lương Thiện Uyên.
Nàng ta cũng mặc tang phục trắng tinh khiến mái tóc đen nhánh càng nổi bật, làn da trắng bất thường, ngồi giữa đám đông trông như một hồn ma dư thừa, vậy mà lại đang cùng một bé gái chơi trò đan dây. Lương Thiện Uyên khéo léo xoay ngón tay tạo ra một kiểu đan dây mới, rồi quay qua đưa hình đan dây đó cho cô nương đeo mặt dây chuyền Phật ngồi bên cạnh.
Nghe Lương Trường Quân nói xong, Hứa Như Ý không tán đồng: “Huyện lệnh đại nhân, tháng bảy âm lịch là lúc quỷ môn mở rộng, tuy có Thổ Địa, Thành Hoàng cai quản và bị luật trời kiềm tỏa, nhưng vãn bối trong quý phủ vốn đã mang bệnh, nay lại tham dự tang sự thì e là không ổn. Vẫn nên để hạ nhân trông nom, đưa bọn trẻ nghỉ sớm thì hơn.”
Lương Trường Quân vội gật đầu đáp vâng rồi gọi hạ nhân đưa lũ trẻ về nghỉ ngơi.