Hoa Chước cúi đầu, chỉ cảm thấy bóng đen đang đến gần. Mùi thuốc đắng xộc lên bao trùm lấy nàng, Lương Thiện Uyên vậy mà lại ngồi xổm xuống, đôi mắt đen như giếng cạn nhìn nàng chằm chằm: “Cô nương?”
“Nhợt nhạt thế nào, nói đi.”
Giống như quỷ phải không?
Lương Thiện Uyên nhếch môi, định mở miệng thì thiếu nữ nhỏ nhắn mặc xiêm y vàng tươi kia lại trừng mắt lườm nàng ta.
“Lại gần ta như vậy làm gì?”
Hoa Chước cố gắng đè nén cảm giác lạnh lẽo rờn rợn trong lòng, nàng cũng xích lại gần Lương Thiện Uyên.
Nàng chỉ cảm thấy Lương Thiện Uyên như thể không hề hô hấp, khuôn mặt kia không có lấy một lỗ chân lông. Trong mắt Hoa Chước, nàng ta trông chẳng khác nào một người giấy được làm từ vàng mã âm u, làn da trắng bệch như tờ giấy hơi ánh xanh, mắt phượng sâu thẳm, đôi môi đỏ tươi. Đêm qua trời tối nên không nhận ra, nhưng vừa sáng sớm liền thấy quá đỗi bất thường.
“Cũng tại Lương phủ các người chuẩn bị giường chiếu cứng quá, khiến bổn tiểu thư ngủ không ngon giấc.” Bóng cây lay động, ngón tay Hoa Chước vô thức siết chặt chiếc bánh bao trong tay, giọng nói kênh kiệu: “Giờ ta thấy ngươi cũng ổn lắm, có vẻ rất khỏe mạnh.”
“Ổn lắm, rất khỏe mạnh sao?”
Lương Thiện Uyên nhìn nàng, bỗng cảm thấy hơi buồn cười.
Tiểu cô nương nhỏ nhắn ấy đang cầm chiếc bánh bao thịt bị cắn dở trong tay, nước thịt nhỏ cả lên mu bàn tay mà nàng lại chẳng hề để ý.
Từ tối qua, y đã lờ mờ nhận ra vị đại tiểu thư kiêu căng này có gì đó không đúng.
Bất kỳ ai gặp y cũng sẽ bị quỷ khí và dung mạo của y ảnh hưởng, dù là ai cũng lộ vẻ kinh ngạc hoặc có thiện cảm ngay.
Chỉ có nàng là không như vậy.
Bề ngoài có vẻ kiêu ngạo, nhưng sâu bên trong lại như đang sợ y?
Vì sao?
Ngoài khả năng nhận ra y có gì đó không đúng thì chẳng còn lý do nào khác.
“Ngươi đừng chen sát vào ta như thế, phiền chết đi được! Ta ghét nhất là cái loại cao lớn như ngươi, nhìn vào đã thấy ngột ngạt!”
Hoa Chước cầm chiếc bánh bao, vừa dứt lời đã nghe âm thanh “+5 điểm công đức” vang lên trong đầu, lúc này nàng mới nhận ra nước thịt đã chảy đầm đìa đầy tay, vội vàng định lấy khăn lau thì cảm thấy một bàn tay lạnh toát đặt lên mu bàn tay dính nước thịt của nàng.
Da chạm vào da, cả hai người đều khựng lại.
Hoa Chước bị dọa cho giật mình. Cái lạnh ấy thật khó diễn tả, tựa như sờ vào bia mộ lúc nửa đêm trong nghĩa địa, nàng lập tức giật tay lại, nước thịt vấy cả lên người.
Hoa Chước: “…”
Thế nhưng lần này, Lương Thiện Uyên lại chẳng thèm để ý đến nàng, chỉ đặt khăn tay xuống bàn rồi nói: “Vậy ta về trước đây, cô nương nhớ lau tay nhé.”
Hoa Chước nhìn theo bóng Lương Thiện Uyên rời đi, thân thể đang căng cứng mới khẽ thả lỏng. Nàng không dám dùng khăn tay Lương Thiện Uyên để lại, bèn gọi Thính Lan đến giúp thu dọn.
Nàng hoàn toàn không hay biết, lúc ấy Lương Thiện Uyên đã một mạch đi vào hành lang vắng, tìm đến nơi âm u nhất rồi ngồi xuống.
Đôi mắt đen kịt ấy nhìn chằm chằm ngón tay trắng bệch của mình.
Kỳ lạ thật.
Thoáng thấy một con kiến đang tha mẩu vụn thức ăn bên cạnh, Lương Thiện Uyên cúi người đưa tay nghiền nát con kiến. Cơn đau ập đến như dự đoán, lan từ đầu ngón tay đến cả người y.
Y là cô hồn dã quỷ lang thang trong nhân thế, lúc trước đã phải tránh ánh mặt trời, miễn cưỡng sống về đêm. Giờ tuy có được thân xác nhưng nỗi đau đớn vẫn luôn đeo bám, ban đêm thì đỡ hơn một chút nhưng vẫn thống khổ khôn cùng.
Dù sao thì nhân thế cũng chẳng phải nơi y nên ở lại, thế nhưng y cũng chẳng thể đi đầu thai.
Những năm qua, y phát hiện khi làm việc thiện có thể xoa dịu nỗi đau, nên sau khi vào phủ, cũng học theo vị Bát cô nương như Bồ Tát kia, đi hành y cứu người với nàng ta, lần mò lý giải thứ gọi là “thiện tâm”. Bao năm trôi qua, dù có hiệu quả nhưng chẳng đáng là bao.
Vậy mà ban nãy…
Lương Thiện Uyên đưa tay sờ đầu ngón tay mình.
Khi chạm vào tay vị đại tiểu thư ấy lại không còn đau nữa?
Gương mặt trắng như người giấy kia chẳng có chút biểu cảm nào. Một lúc lâu sau, môi y mới khẽ nhếch lên thành một nụ cười đỏ thẫm như nhuốm máu.
Thú vị thật.