Tên ăn mày đang hát Liên Hoa Lạc bỗng khựng lại, thấy nữ tử hiền lành ấy lại gần, nàng ta đưa một tay che nắng, cúi người đặt mấy thỏi bạc vụn vào chiếc bát rách nát, rồi mới xoay người rời đi.
Khi Lương Thiện Uyên trở về phủ, trời đã sáng hẳn, trán nàng ta lấm tấm mồ hôi, cả người uể oải. Nàng ta ngẩng đầu lên, thấy bình hoa trong chính đường bị đổi chỗ, đôi mắt phượng nheo lại.
Không chỉ thế, bức thư họa vốn treo trên tường cũng không còn, đám hạ nhân bận rộn tất bật chạy quanh. Lương Nam Âm đang giúp dọn dẹp bày biện thấy nàng ta thì chạy đến gọi: “Ngũ tỷ!”
“Ừm.” Lương Thiện Uyên mỉm cười: “Chuyện gì vậy? Sao đột nhiên thay đổi cách bố trí, chẳng phải trước đây đã mời đại sư xem phong thủy, dặn rằng tốt nhất đừng thay đổi gì sao?”
“Chuyện là thế này.”
Lương Nam Âm gật đầu. Nàng ấy mới có gương mặt từ ái đúng nghĩa, tóc đen búi gọn bằng trâm ngọc, cổ đeo chuỗi Phật, giọng nói dịu dàng. Hai người đứng cạnh nhau, đám người hầu bận rộn cũng không kìm được liếc nhìn. Bát cô nương là có tiếng dịu dàng hiền hậu đã nhiều năm, còn Ngũ cô nương thuở mới được nhận nuôi không như vậy, không biết vì sao mấy năm gần đây như chợt ngộ ra đạo lý, tính cách ngày càng giống Bát cô nương.
“Vậy rốt cuộc là sao?”
“Ngự quỷ sư nói phong thủy trong nhà không tốt, gì mà… phản cung sát ấy, nên phải đổi cách bố trí.”
“Vậy à.”
Thấy Lương Thiện Uyên định trở về phòng, Lương Nam Âm gọi: “Ngũ tỷ, trong nhóm đại nhân ngự quỷ sư có người muốn mời tỷ đến Hoài Quang Các một chuyến.”
Nàng ấy hơi lo lắng: “Xảy ra chuyện gì rồi sao?”
“Không có gì đâu.” Lương Thiện Uyên cười mà mắt không cười: “Trong nhóm họ có một vị tiểu thư cao quý, đêm qua nói muốn tặng ta y phục với trang sức, chắc là vì chuyện đó.”
Hạ nhân có mặt đêm qua vừa khiêng bình hoa vừa hóng chuyện, nghe vậy vội vàng bênh vực cho Lương Thiện Uyên: “Bát cô nương, người không biết đấy thôi, chắc vị kia là người từ Trường An tới, nói năng trịch thượng, khó mà ở chung được, đã thế lại còn ganh ghét nhan sắc của Ngũ cô nương, vừa mở miệng đã mắng nơi đây là chốn hang cùng ngõ hẻm, tiểu môn tiểu hộ, tự dưng khi không Ngũ cô nương lại chịu uất ức, ai làm chủ cho Ngũ cô nương đây? Hôm nay lại gọi Ngũ cô nương tới chắc là chỉ để nhục mạ thêm một phen!”
Đôi mắt hiền từ của Lương Nam Âm trợn tròn: “Sao lại có chuyện như vậy… Làm sao có thể để yên được? Ngũ tỷ, để muội đi cùng tỷ nhé.”
“Không cần đâu.” Lương Thiện Uyên khẽ lắc đầu: “Chẳng phải chuyện lớn gì, muội cứ làm việc của mình đi.”
Nói xong, nàng ta nhấc chân bước đi. Khi rẽ vào chỗ khuất tối, sắc mặt nàng ta đã không thể giấu được vẻ âm u rợn người. Mùi khói nhang lượn lờ từ linh đường của Cửu ca truyền đến khiến nàng ta khựng lại, đợi một lát mới tiếp tục đi về phía trước.
...
Lúc Lương Thiện Uyên tới nơi, Hoa Chước đang ăn cơm.
Thính Lan đã bao trọn một căn bếp nhỏ riêng để nấu ăn cho nàng. Nghe có người tới, Hoa Chước kiêu ngạo hất cằm ra hiệu cho Thính Lan gọi người vào.
“Ngươi vào trong phòng đi.”
Hoa Chước nói với Thính Lan. Tuy Thính Lan không tình nguyện lắm nhưng vẫn đi vào nội thất.
Lúc này, Lương Thiện Uyên bước vào.
Y phục vẫn trắng như đêm qua, tóc không cài trang sức, chỉ là…
“Ngươi thấy không khỏe à?”
Hoa Chước nhìn sắc mặt tái xanh của nàng ta, thoáng sửng sốt.
Người nào người nấy trong sách đều là đồ ngốc sao? Lương Thiện Uyên đẹp đến âm trầm rợn người, khuôn mặt trắng bệch tái xanh rõ rệt như vậy mà chẳng ai nhận ra nàng ta có vấn đề?
“Không khỏe sao?”
Lương Thiện Uyên hỏi lại: “Cô nương nói vậy là có ý gì?”
“Trông sắc mặt ngươi nhợt nhạt lắm.” Vốn hôm nay Hoa Chước còn định mắng nàng ta để kiếm ít âm đức, nhưng giờ thế này thì sao mở miệng nổi?
“Nếu đã không khỏe… sao còn tới đây làm gì?” Nàng lầm bầm, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt khác thường mà Lương Thiện Uyên đang nhìn mình.
Bên ngoài, ánh mặt trời nhạt dần, bóng cây in nghiêng đổ xuống nền nhà.
Hoa Chước cắn một miếng bánh bao thịt, chợt nghe tiếng cảnh báo chói tai vang lên trong đầu.
Ngón tay nàng khựng lại, da đầu lập tức tê rần.
“Nhợt nhạt ư?”
Lúc ấy, giọng nói dịu dàng của Lương Thiện Uyên chậm rãi vang lên: “Nhợt nhạt thế nào?”
Là nàng ngu ngốc.
Nhưng sao lại thành ra thế này? Chỉ có mình nàng thấy được vẻ mặt xanh xao của Lương Thiện Uyên ư?