Ba người ngồi phân tích nửa buổi, đoán “nam chính” chính là Đinh Kiệt. Nhà họ Đinh và nhà họ Phó vốn kèn cựa từ đời trước, ba Phó Đông Phong làm quan đối đầu, đến đời ông kinh doanh vẫn đấu nhau. Đinh Kiệt là con ngoài giá thú, có lẽ muốn mượn tay diệt nhà họ Phó để gom vốn, giành quyền thừa kế bên nhà họ Đinh.
Còn Từ Tử Nghiên thì mê mệt Đinh Kiệt. Cô ta chẳng có tí tình cảm nào với nhà họ Phó, bị gã lợi dụng rồi hại cả nhà tan cửa nát nhà. Bây giờ trước tiên phải điều tra xem ngoài chuyện thâu tóm game của Phó Khải Minh, Từ Tử Nghiên còn giở trò gì khác, có nhằm vào ai trong nhà nữa không.
Quan trọng nhất là bề ngoài phải bình thường, tuyệt đối đừng để Từ Tử Nghiên biết họ nghe được tiếng lòng cô, không thì đừng hòng moi thêm kịch bản.
Phó Khải Minh bỗng giật mình: “Muốn ngăn thế giới sụp thì phải để cô ta theo kịch bản, chẳng lẽ bắt cô ta mang game con làm tặng cho Đinh Kiệt?”
Phó Đông Phong nói: “Để ổn định trước mắt, chỉ còn cách đó. Cứ đi theo kịch bản đã, kéo thêm thời gian xem rõ đầu đuôi.”
Phó Khải Minh bực đến nghẹn họng, chỉ muốn chửi thề rồi xông ra chất vấn Từ Tử Nghiên cho hả giận. Nhưng hắn không còn là trẻ con nữa, biết cái gì nên làm, cái gì không. Chính vì biết, nên trước mặt Từ Tử Nghiên càng phải đóng kịch. Từng bước tính toán, dù ấm ức cỡ nào cũng phải nhịn.
Bữa tối chuẩn bị rất nhanh, chẳng mấy chốc người làm đã mời mọi người ra ăn.
Vẫn là bốn người họ ngồi chung bàn. Từ Tử Nghiên chợt nhớ, ông anh tổng tài Phó Khải Hiên đang ở nước ngoài ký hợp đồng. Còn chị gái lạnh lùng Phó Nhã Trăn với anh rể Trịnh Văn Bác đang nghỉ phép hưởng tuần trăng mật thứ hai, nên không ăn bữa “chia tay” này. Vừa hay, Từ Tử Nghiên mới tới, chưa thân thiết gì, không gặp càng đỡ ngại, chắc họ cũng chẳng muốn nhìn thấy cô.
Từ Tử Nghiên nhìn Phó Khải Minh: “Hợp đồng đâu? Ký trước rồi ăn, cho cậu yên tâm.”
Phó Khải Minh cúi đầu, bực không để đâu cho hết: “Thôi, ăn đi cho rồi!”
Lý Vân Tuệ vội hoà giải: “Ăn trước đã, ăn xong tính tiếp. Mấy món này dì Trần làm ngon lắm, ăn nhiều chút nhé.”
Cả nhà không vội, Từ Tử Nghiên càng không khách sáo, gắp miếng thức ăn nếm thử, mắt lập tức sáng lên: [Ngon quá! 001, ngon thật đấy, còn ngon hơn bữa đi đàm phán với sếp nữa.]
Hệ thống 001: [Chủ nhân chịu làm nhiệm vụ đàng hoàng, sống lâu chút, món ngon còn nhiều lắm.]
[Tôi không tham. Ăn được bữa ngon này trước khi chết là đủ.] Từ Tử Nghiên đáp tỉnh bơ, rồi thử thêm vài món, mắt hơi nheo lại, cả người toát lên vẻ mãn nguyện hiếm thấy.