Chương 5

“Khụ.”

Khương Vân Noãn nhìn chằm chằm người đàn ông ấy, hai mắt sáng lên, như thể có thể nghe rõ cả tiếng mình nuốt nước bọt.

Đẹp trai quá, là kiểu đẹp đúng chuẩn gu cô luôn ấy!

Khoan đã, chẳng phải người này chính là Quân Nghiêu, thú nhân hổ tộc từng bị nguyên chủ móc nội đan sao?

Anh tỉnh lại nhanh thế cơ à?

Cảm giác như trời sập ngay trước mặt.

Quân Nghiêu cũng giống như Tư Tà, đều là thú phu khế ước của nguyên chủ.

Cô tổng cộng có bốn người chồng thú.

Ngoài hai người này thì còn có thú nhân chim tên Phù Uyên và thú nhân rắn tên là Minh Dạ.

“Khương Vân Noãn, nếu tôi không chết thì nhất định sẽ khiến cô tan xương nát thịt!”

Giọng nói khàn khàn đầy căm hận vang lên, ánh mắt anh đỏ như máu, nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Dưới đáy mắt là sự thù hằn và hung tợn khiến người ta nổi da gà.

Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người thì Khương Vân Noãn tin rằng mình đã bị xử tử hàng vạn lần rồi.

Rõ ràng chuyện này không phải cô làm, vậy mà lại bị gán hết tội danh lên đầu. Oan ức này đúng là nuốt không trôi!

Nhưng ai bảo bây giờ cô lại là người chiếm lấy cơ thể này chứ?

Khương Vân Noãn đành tự an ủi mình một câu rồi đá nốt chiếc giày còn lại ra, đi chân trần bước đến ngồi xuống trước mặt Quân Nghiêu.

“Ờm, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”

Người đàn ông mím chặt môi không nói gì, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô, trong đáy mắt tràn ngập sự căm hận và sát khí.

Haiz, mỗi người đàn ông đều muốn gϊếŧ cô, mà cô thì lại phải cố gắng lấy lòng từng người một. Thật sự quá mệt mỏi, số kiếp này khổ quá đi mất!

“Trước kia là do tôi mê muội, đầu óc lú lẫn nên mới làm ra những chuyện quá đáng và đáng ghét như vậy. Tôi hứa sẽ sửa đổi, hoàn toàn thay đổi.”

“Tôi sẽ trả lại nội đan cho anh, còn chịu trách nhiệm chữa trị giúp anh hồi phục như ban đầu. Anh rộng lượng một chút, quên hết thù xưa oán cũ, chúng ta sống hòa thuận được không?”

Nghe đến đây, ánh mắt băng giá của Quân Nghiêu lướt qua một tia kinh ngạc, đôi tai hổ xinh đẹp trên đầu cũng khẽ rung nhẹ.

Người phụ nữ độc ác và đáng ghét này xưa nay luôn ngạo mạn, ngang ngược. Giờ đột nhiên hạ mình, nói năng mềm mỏng thế này đúng là lần đầu tiên. Nhưng thế thì sao? Nhất định là lại giở trò mới thôi!

Anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt căm ghét, gằn giọng nói một cách tàn nhẫn: “Tôi mà móc tim cô ra rồi lại đút ngược vào, sau đó nói xin lỗi thì cô sẽ tha thứ cho tôi, sống hòa thuận với tôi à?”

Khương Vân Noãn: “…”

Xin lỗi, không đâu, không hòa thuận nổi đâu. Cô mà gặp loại người như thế thì chỉ muốn bẻ gãy cổ người đó, tiễn người đó về chầu tổ tiên mà ăn năn tội lỗi thôi.

Xong thật rồi, tình hình này chắc không cứu vãn nổi nữa.