Chương 4

Mạnh Thanh Tùng gào thét, hận không thể tự tay đâm chết nàng!

Mạnh Uyển ngẩng đầu, hai hàng nước mắt chảy xuống.

"Phụ thân, ta biết lỗi rồi!"

Mạnh Thanh Tùng giận cứng người nhưng khi hồi tưởng lại cảnh tượng trong huyễn cảnh, ánh mắt ông ta lại trở nên lạnh lùng.

“Ngươi nói dối! Quân Hành còn trẻ, lại đang ở trong tình cảnh như vậy nên mới bị ngươi lừa gạt. Khi Liệt Diễm Hổ giả chết, rõ ràng là ngươi bỏ chạy, vậy mà còn dám nói lời hoa mỹ để lừa Quân Hành!”

"Bốp, bốp, bốp!"

Mạnh Uyển đột nhiên ngẩng đầu, tay trái tay phải mạnh mẽ tát vào mặt mình.

Không bao lâu, mặt nàng sưng vều lên, khóe miệng cũng chảy máu.

"Ta biết lỗi rồi, ta biết lỗi rồi, ta biết lỗi rồi..."

Mỗi lần tự tát, nàng lại nhận lỗi một lần.

Sau mấy chục cái tát liên tiếp, nàng ngẩng khuôn mặt sưng như đầu heo lên khẩn cầu nhìn Mạnh Thanh Tùng.

"Phụ thân, ta ghen tị ca ca giỏi hơn ta, được mọi người yêu quý hơn nên mới nảy sinh tâm địa không đúng, ta thật sự biết lỗi rồi! Cầu xin người cho ta một cơ hội. Từ nay về sau, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không làm bất cứ việc gì khiến mọi người không vui..."

Sắc mặt Mạnh Thanh Tùng hơi dịu lại, tâm cơ Mạnh Uyển thâm sâu, biết nhẫn nhục!

Đối với lời nói của nàng, ông ta không dám tin nửa chữ.

Nhưng chỉ cần nàng ngoan ngoãn nuốt độc đan thì ông ta sẽ không sợ nàng mang tâm tư rắn rết, dám gây sóng gió!

Những người khác cũng hơi gật đầu, thường ngày trong tộc không phải không có người như Mạnh Uyển, bề ngoài ngoan ngoãn nhưng thực chất phản nghịch.

Nhưng dù những người này có giả vờ thế nào thì chỉ cần dám bất trung, tuyệt đối không thoát khỏi sự dò xét của Khuyết Tâm Kính.

Gia tộc bồi dưỡng nhân thủ tiêu tốn nhiều tài nguyên, đương nhiên không thể để bọn phản đồ chết dễ dàng nên đều ban một viên độc đan cho con cháu trong tộc sử dụng.

"Đây là một viên đan dược, bò lại đây nuốt đi rồi ta tha chết cho ngươi."

Dùng độc đan khống chế người là hạ sách nhưng lúc này không còn lựa chọn khác.

"Đa tạ phụ thân khai ân, đa tạ phụ thân khai ân!"

Vẻ mặt Mạnh Uyển mừng rỡ, dập đầu mấy cái rồi quỳ bò tới nhận độc đan từ tay Mạnh Thanh Tùng rồi nuốt chửng.

"Phụ thân yên tâm, sau này ta nhất định thu lại tất cả tâm tư không đáng có, ngoan ngoãn đến Kim Vân Tông phục vụ huynh trưởng."

Trong lòng Mạnh Thanh Tùng hài lòng, dù lời Mạnh Uyển là thật hay giả, có độc đan trong bụng nàng sẽ không dám làm loạn.