Chương 3

Mạnh Uyển chỉ là Luyện Khí tầng bốn càng không phải đối thủ của nam tu cao gầy, bị xách như gà con ném đến cạnh Mạnh Quân Hành.

Sợ hãi khiến thân thể Mạnh Quân Hành không ngừng run rẩy.

"Ta là người Mạnh gia chính tông, trên người có cấm chế do tộc trưởng tự tay thiết lập, gϊếŧ ta, ngươi sẽ đối mặt với sự truy sát của toàn bộ Mạnh gia!"

“Thật vậy sao? Xem ra sắp chết đến nơi rồi mà ngươi vẫn còn yếu đuối như thế, ca ca à.”

Mạnh Quân Hành sửng sốt, chưa kịp định thần lại thì một thanh Linh Kiếm đã đâm xuyên qua ngực hắn ta.

Hắn ta không thể tin nổi, trợn mắt nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của Mạnh Uyển.

"Ngươi... điên rồi sao?"

Mạnh Uyển mỉm cười đẩy kiếm sâu hơn, môi ghé sát tai hắn ta, giọng điệu ngoan ngoãn: "Ừm, thực ra ta muốn gϊếŧ ngươi từ lâu rồi."

Vừa nói, tay nàng vừa tăng thêm lực nghiền nát trái tim Mạnh Quân Hành.

“Nghịch nữ, ngươi dám!”

Chứng kiến cảnh tượng ấy trong huyễn cảnh, rốt cuộc Mạnh Thanh Tùng cũng không nhịn nổi đã dùng một chưởng đánh vỡ chiếc chung trà trước mặt!

Dù biết Mạnh Quân Hành trong huyễn cảnh là giả nhưng ông ta vẫn không thể chịu đựng nổi việc Mạnh Uyển làm hại hắn ta!

Mạnh Uyển sinh ra là để dọn đường cho nhi tử ông ta, ngay cả một sợi tóc của Quân Hành cũng không bằng.

Sao nàng ta dám ra tay, sao nàng ta dám?

Mạnh Thanh Tùng vừa tức giận nhưng cũng vừa thấy may mắn.

Việc Mạnh Uyển gϊếŧ huynh, tất cả đều xảy ra trong huyễn cảnh.

Nếu không phải Khuyết Tâm Kính tạo ra huyễn cảnh có thể nhìn thấu bản tâm con người, có lẽ ông ta đã bị vẻ ngoài ngoan ngoãn của tiểu cô nương kia lừa gạt!

Những người khác quan sát thí luyện, sắc mặt ai nấy cũng không tốt.

Mạnh Uyển bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ cần vượt qua khảo nghiệm của Khuyết Tâm Kính là có thể tiến vào Kim Vân Tông, vì gia tộc góp lực hộ tống Mạnh Quân Hành.

Không ngờ lại là kẻ âm hiểm, trong thí luyện gϊếŧ chết huynh ruột, phụ lòng bồi dưỡng của gia tộc!

Tội nữ như thế, giữ lại chỉ là tai họa!

Mạnh Thanh Tùng đánh ra một đạo pháp quyết về Khuyết Tâm Kính, trong chốc lát, tất cả trong Khuyết Tâm Kính tiêu tán, Mạnh Uyển rơi ra từ huyễn cảnh, ánh mắt mê mang.

"Nghịch nữ, ngươi biết tội chưa?"

Mạnh Thanh Tùng cầm ấm trà ném thẳng vào đầu Mạnh Uyển.

Mạnh Uyển im lặng chịu đựng, nàng đã hiểu rõ đầu đuôi.

Những gì nàng vừa trải qua là huyễn cảnh.

Đáng tiếc, không thể thật sự gϊếŧ chết Mạnh Quân Hành.

Mạnh Uyển hơi tiếc nuối.

"Nghịch nữ, ta hỏi ngươi sao ngươi không trả lời!"