Chương 2

Lời chưa dứt, kiếm của Mạnh Quân Hành như tia điện chém vào tay trái Mạnh Uyển.

"A..."

Đau đớn thấu tim khiến thân thể Mạnh Uyển run rẩy dữ dội, trên mặt là vẻ kinh hãi và hoảng loạn.

"Ca ca, ta không dám, thật sự không dám, lần sau sẽ không dám nữa!"

Cảm nhận được Mạnh Uyển đang cực kỳ sợ mình, trong lòng Mạnh Quân Hành rất hài lòng nhưng trên gương mặt vẫn lạnh lùng.

"Cho ngươi nửa nén nhang để chữa thương, không nghe lời thì đừng trách ta không nhận muội muội!"

"Tuyệt, thật tuyệt, ha ha ha, đúng là một vở kịch huynh muội tình thâm."

Sắc mặt Mạnh Quân Hành thay đổi, hắn ta quay đầu lại nhìn.

Khoảng cách gần như vậy, hắn ta lại không phát hiện được tung tích đối phương. Hoặc là tu vi đối phương cao hơn hắn ta hoặc là thuật ẩn thân của đối phương cao hơn.

Mạnh Quân Hành âm thầm cầu mong là điều sau.

Nhưng người trong bóng tối hiện ra, tu vi Luyện Khí Đại Viên Mãn hiển hiện rõ ràng.

Lòng Mạnh Quân Hành chìm xuống.

Hắn ta đã dùng hết át chủ bài để đối phó Liệt Diễm Hổ, linh khí tiêu hao chưa kịp khôi phục, phần thắng khi đối đầu với người này vô cùng nhỏ!

Người tới là một nam tu cao gầy, hắn ta nhìn Mạnh Quân Hành rồi lại nhìn Mạnh Uyển vài lần, giống như đang cân nhắc nên giải quyết ai trước.

Mạnh Quân Hành ép mình bình tĩnh, cung kính nói: “Muội muội ta rất giỏi hầu hạ nam nhân, ta nguyện dâng nàng cho đạo hữu, chỉ mong đạo hữu tha cho tại hạ.”

Nam tu cao gầy cười: "Nhan sắc muội muội ngươi không tệ, ta nhận! Còn ngươi, cũng đừng hòng thoát!"

Sắc mặt Mạnh Quân Hành trầm xuống: "Ta là người Mạnh gia quận Thanh Sa, nếu ngươi buông tha ta, Mạnh gia sẽ ghi nhớ ân tình này."

"Ân tình Mạnh gia? Nghe có vẻ không tệ nhưng ta không ăn bánh vẽ."

Nam tu cao gầy cười đầy dữ tợn: "Dù sao bây giờ là kỳ săn thú, ta gϊếŧ ngươi, Mạnh gia cũng không làm gì được ta."

Trong mắt Mạnh Quân Hành thoáng hiện sự hoảng loạn, hắn ta giơ tay túm lấy Mạnh Uyển ném về phía nam tu cao gầy.

Đồng thời, hắn ta nhanh chóng dán một tấm phù lên người, bỏ chạy về phía xa.

Đáng tiếc, nam tu cao gầy không thèm để ý đến Mạnh Uyển tu vi thấp, nhân lúc Mạnh Quân Hành dán phù đã lấy ra một cái đỉnh lớn đánh thẳng về phía hắn ta.

Trong lúc vội vàng, Mạnh Quân Hành không kịp phản ứng, đành lấy linh khí ra đỡ.

"Bịch!"

Đỉnh lớn ập tới, linh khí trong tay Mạnh Quân Hành vỡ nát.

Hắn ta bị đỉnh lớn đánh trúng, ngã từ trên không xuống.