Chương 30

“Thời điểm học bài mà nói chuyện nhỏ tiếng một chút thì tốt hơn đấy, các cậu thấy sao?”

Nghe vậy, hai người ngồi trước và sau đồng loạt ngẩng đầu lên.

Âu Dương Kiệu phản ứng đầu tiên: [Không thể nào... Nghiêm Thố trước giờ vẫn lạnh lùng với mình, sao lần này lại chủ động tới gần? Chẳng lẽ thấy mình nói chuyện với nữ sinh khác nên bắt đầu để ý rồi?]

Thẩm Tích Lạc cũng nghĩ: [Không thể nào... Nghiêm Thố vốn chẳng bao giờ quan tâm chuyện người khác, sao lần này lại xen vào? Chẳng lẽ cô ấy thật sự thích Âu Dương Kiệu, thấy cậu ấy thân thiết với nữ sinh khác nên ghen?]

Nghĩ đến đây, cả hai bất giác cùng lúc đứng phắt dậy, mỗi người lùi lại một bước, ghế cũng bị đẩy ra kêu “két” một tiếng.

Hai người hành động ăn ý đến mức không hẹn mà cùng nhìn nhau một cái.

Nghiêm Thố nhìn cảnh “mắt đưa tình” giữa hai người, không hiểu sao lại cảm thấy có chút bực bội trong lòng.

Cô cầm lấy tờ giấy nháp trên bàn của bọn họ, xem qua một lượt rồi quay sang cô nữ sinh có tóc Ma Cô, nhẹ nhàng nói: “Học kiểu này hiệu quả kém quá, hay là để mình dạy cho hai cậu được không?”

“Được, được chứ, tất nhiên là được rồi!” Thẩm Tích Lạc lập tức gật đầu lia lịa.

Làm ơn đi, lúc trước cô chỉ tưởng Nghiêm Thố không có ý gì với Âu Dương Kiệu, nên mới lén lút tìm cơ hội lại gần nam thần. Bây giờ biết Nghiêm đại lão nhắm đến trai đẹp thật rồi, cô đâu còn dám động vào nữa!

Dù cô có muốn “thả thính” trai đẹp, người ta chắc gì đã vui? Nghĩ tới đây, xem ra Nghiêm đại lão với Âu Dương Kiệu chắc là kiểu “song tiễn” rồi. Vậy có nên giúp hai người họ đâm thủng lớp giấy mỏng ám muội này không ta?

Âu Dương Kiệu lúc này cũng mừng thầm, vội vàng nhường chỗ: “Vị trí này để cậu ngồi nhé.”

“Ừ.” Nghiêm Thố ngồi xuống không nói thêm gì, chỉ tay vào đề bài rồi bắt đầu giảng luôn.

Thẩm Tích Lạc vừa định thần lại, thấy đối phương nghiêm túc như vậy cũng không tiện chen vào đùa giỡn, liền lập tức theo nhịp giải đề của cô, chăm chú học theo.

“…” Âu Dương Kiệu bên cạnh vốn định nói thêm gì đó, nhưng lúc này lại không biết chen vào chỗ nào. Đứng chần chừ mười mấy giây, cuối cùng đành lủi thủi xoay người ra chỗ khác.

Dần dần nhập tâm, Thẩm Tích Lạc bắt đầu hiểu được cách Nghiêm Thố giải thích từng bước đề bài. Cô ấy thực sự chia nhỏ từng phần, giảng kỹ từng chút một khiến người nghe dễ hiểu hơn hẳn.

So với những lời đồn không hay bên bồn hoa mấy hôm trước, hay kiểu giảng bài rập khuôn của thầy cô trên lớp, cách dạy “cá nhân hóa” của Nghiêm Thố khiến người ta thấy vừa dễ tiếp thu vừa cực kỳ hiệu quả.

Dù có lúc Thẩm Tích Lạc làm bài trông như thiếu năng thật sự, Nghiêm Thố vẫn bình tĩnh sửa lỗi cho cô, chẳng hề tỏ ra coi thường.

Ví dụ như một đề toán, sau khi nhập công thức giải được cả chuỗi chứng minh dài ngoằng, chỉ còn thiếu bước cuối tính tổng, Nghiêm Thố vẫn để cô tự nhân chia ra kết quả.

Thẩm Tích Lạc vừa viết vừa lẩm bẩm: “… Sáu nhân chín bằng… bằng… bốn mươi lăm?”

Nghiêm Thố nhắc nhẹ: “Sáu nhân chín bằng năm mươi tư.”

Thẩm Tích Lạc sững người, rồi ngay lập tức lúng túng giơ quyển vở che mặt: “Á á á, cậu có thấy mình buồn cười không? Muốn cười thì cứ cười đi…”

Nghiêm Thố bình thản: “Có gì mà buồn cười?”

Thẩm Tích Lạc tự trào: “Bảng cửu chương còn nhớ không hết, mình đúng là thua cả học sinh lớp Một. Như vậy không buồn cười thì là gì?”

Thấy cô có vẻ hơi chán nản, Nghiêm Thố dịu giọng: “Mấy thứ không dùng thường xuyên thì dễ quên. Học cũng vậy thôi, khi nào cần dùng lại thì tự khắc sẽ nhớ.”

“……!!” Má ơi! Cô là một người 26, 27 tuổi đàng hoàng vừa bị một cô nhóc mười sáu tuổi giảng dạy đạo lý sống!

Không biết vì sao, mấy lời ấy lại chạm đúng tim cô. Cô run tay, sách giáo khoa trượt khỏi tay rơi xuống bàn, ngước mắt chạm phải ánh nhìn dịu dàng kia của đối phương.

Tim Thẩm Tích Lạc tự dưng nhộn nhạo một nhịp...

Bỗng dưng cô bật dậy, tay chân lóng ngóng nhét hết giấy bút vào túi, vội vàng dựng cảnh rời đi: “Ơ, mình chợt nhớ ra để quên tắt gas ở nhà! Mình phải đi trước!!”

Nghiêm Thố: “…”

Thấy cô sắp rút lui thật, Nghiêm Thố liền đưa tay kéo nhẹ vạt áo cô lại, đôi mắt tò mò ngước nhìn: “Này bạn học, còn chưa biết tên cậu là gì.”

“……” Thẩm Tích Lạc hoàn toàn quên mất vụ này, liền phản ứng nhanh: “Ngày mai mình nói nha!”

Nghiêm Thố hỏi lại: “Vậy ngày mai cậu sẽ tới tìm mình nữa à?”

Thẩm Tích Lạc đáp ngay, giọng có phần kiêu ngạo: “Chứ sao? Không được à? Không chào đón à?”

“…” Không thể che giấu chút nào luôn hả? Tính cách này quá dễ bị nhìn ra rồi.

Nghiêm Thố khẽ mím môi, gật đầu: “Được, hoan nghênh.”

Lúc này Thẩm Tích Lạc mới nhận ra mình có hơi lố, vội cụp vai xuống cố làm giọng nghe khẩn thiết hơn một chút: “Không được sao? Không chào đón sao?”

Nghiêm Thố lặp lại: “Được mà, hoan nghênh.”

“Vậy thì tốt rồi!” Dứt lời Thẩm Tích Lạc vội gạt tay cô ra, quay người chạy thẳng, không ngoái đầu lại.

Nhìn theo bóng cô nàng hấp tấp bỏ đi, Nghiêm Thố khẽ cười.

Âu Dương Kiệu vẫn luôn chú ý bên này, đợi đến khi cô nàng tóc Ma Cô rời đi, mới tiến lại gần: “Nghiêm Thố, mình có chuyện muốn…”

Chưa kịp nói hết câu Nghiêm Thố đã lạnh nhạt lướt ngang qua, chỉ để lại một câu: “Muộn rồi, mình phải về.”

Con đường nhỏ vốn hẹp nhưng khi cô bước qua lại giữ khoảng cách gần nửa cánh tay.

Âu Dương Kiệu đứng sững, trong lòng rối bời. Có vẻ như cái cảm giác "cô ấy để ý mình" lúc nãy chỉ là ảo giác thôi.

Cậu thở ra một hơi: “Ừ, mai gặp.”

Mãi đến khi chạy ra tới cổng trường, Thẩm Tích Lạc mới chịu dừng lại, hai tay chống gối, thở dốc. Trong lòng thì trào dâng một cơn hối hận không nguôi.

Cảm giác kiểu chạy trốn vừa nãy… giống hệt một tên ăn quỵt không trả tiền vậy trời…

Người ta đã bỏ công ra tận tình giúp mình học, ít nhất cũng nên cảm ơn một câu chứ.

Đồ khốn, Thẩm Tích Lạc!!