Thẩm Tích Lạc vội vàng giải thích: “Chính là người chơi bóng rổ trên sân thể dục đấy, anh ta cao nhất, đẹp trai nhất, là đội trưởng bóng rổ ấy, cô không biết à?”
Nghiêm Thố nghĩ một lát, rồi nhìn thẳng vào mắt cô: “Không phải cô là người bắt tôi đi đưa nước cho cái tên đó sao?”
“….” Thẩm Tích Lạc bất ngờ hít sâu một hơi, giận dữ đập tay vào tường, đồng thời rủa thầm một tiếng “Chết tiệt” cô đã đoán trước rằng mình bị người ta lợi dụng rồi! Lần đó rõ ràng có người cố tình dẫn cô đi, mà Nghiêm Thố từ đầu đến cuối chỉ là một người vô tội không biết gì.
Nói cho rõ thì, lúc đó Nghiêm Thố vẫn chưa quen biết nam thần. Nhưng Thẩm Tích Lạc biết, sau này nam thần vẫn luôn theo đuổi Nghiêm Thố, chỉ là bị cô ấy từ chối. Hồi đó Thẩm Tích Lạc tức lắm, tức cái con hồ ly kia nhìn thì điệu đà lòe loẹt, suốt ngày lượn lờ quanh đám con trai, vậy mà lại còn làm ra vẻ chối từ, kiểu như “lạt mềm buộc chặt”.
Mà thôi, hiểu lầm giờ cũng đã được hóa giải. Thẩm Tích Lạc bỗng thấy Nghiêm Thố trước mắt sao mà càng nhìn càng ưa, trông cứ như một con thỏ nhỏ vô tội.
Cũng đúng thôi, ánh hoàng hôn màu ấm xuyên qua cửa sổ hắt lên gương mặt trắng trẻo như sứ của cô ấy. Chiếc mũi thanh, môi hồng đào, đôi mi dài khẽ rung, dưới đó là một đôi mắt màu hổ phách trong veo tự nhiên.
Hiện tại, cô ấy vẫn chỉ là một thiếu nữ ngây thơ, trắng trẻo như tờ giấy. Chờ đến khi tóc mái dày trước trán được hất lên, để lộ vầng trán đầy đặn đẹp như tranh vẽ, điểm thêm chút son nhẹ, thay bộ váy dạ hội… khi đó mới thực sự là kinh diễm bốn phương. So với cô ấy, mấy minh tinh nổi tiếng hiện giờ cũng phải lép vế.
Không thể không nói, Nghiêm Thố sở hữu một gương mặt khiến người ta ghen tị phát điên, cũng khó trách mấy chị em nhà họ Thẩm ai cũng không ưa nổi cô.
Ngẩn ra hai giây, Thẩm Tích Lạc vỗ lên mặt mình một cái: “Phát ngốc cái gì chứ, hoa si vừa thôi!” Rồi cô với tay lấy chiếc DV đặt trên bậu cửa nghịch nghịch vài cái, thấy Nghiêm Thố vẫn cứ chăm chăm nhìn về phía đó, thì cũng đoán được cô đang lo lắng điều gì.
Thẩm Tích Lạc đảo mắt một cái, nảy ra ý định trêu chọc. Cô chỉnh DV sang chế độ chụp ảnh, rồi không thèm để ý Nghiêm Thố có đồng ý hay không bá vai kéo cô ấy lại gần, xoay màn hình về phía hai người và nói lớn: “Cheese!”
Rắc một tiếng, trên màn hình hiện ra khuôn mặt của Thẩm Tích Lạc, cười tươi rói như hoa, chiếm gần hết khung hình. Bên cạnh là Nghiêm Thố tóc đen dài thẳng, hơi nghiêng đầu, gương mặt tỏ vẻ chống cự nhưng đường nét thì vẫn xinh đẹp nổi bật.
Nghiêm Thố lập tức gạt tay Thẩm Tích Lạc ra khỏi vai mình: “Chị làm gì vậy hả!”
“Xì, lôi cái mặt ra chụp mà cũng đẹp thế này, đúng là đáng ghét,” Thẩm Tích Lạc buột miệng. Sau đó, cô tháo thẻ nhớ trong DV ra, nhét vào tay Nghiêm Thố: “Cầm lấy.” Rồi giơ màn hình DV lên cho Nghiêm Thố nhìn: “Nhìn cho rõ nha, thẻ nhớ là cô giữ. Trong đó hiện giờ chẳng có cái hình hay video nào cả, cũng không có bản sao lưu đâu.”
Cũng may lúc nãy Thẩm Tích Lạc kịp thời đá cửa xông vào, không thì đã quay trúng cái gì không nên quay rồi.
“…Tại sao chị lại làm vậy?” Nghiêm Thố nắm chặt món đồ trong tay, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác như thể đang cố đoán xem Thẩm Tích Lạc có ý đồ gì khác.
Thẩm Tích Lạc thầm thở dài trong lòng. Cô không muốn đắc tội với cái “đùi vàng” này, nhưng cũng không thể để lộ rõ quá, kẻo bị nhìn thấu.
Thế là cô cố ý làm vẻ mặt chẳng tốt đẹp gì, đưa tay giúp Nghiêm Thố kéo lại khóa áo khoác, vừa làm vừa đe dọa: “Lần này chỉ là cảnh cáo nho nhỏ thôi. Nhớ kỹ cảm giác sợ hãi này. Sau này đừng có thân thiết với tôi quá, và cũng tránh xa mấy người bên cạnh tôi ra. Tôi không muốn thấy cô với họ dính líu gì cả.”
“Là họ tự đến tìm tôi.” Nghiêm Thố bị hành động của cô làm cho căng cứng người, tay cũng siết chặt lấy tà váy.
Thẩm Tích Lạc chậm rãi kéo khóa áo giúp Nghiêm Thố, vừa làm vừa nói: “Người ta tìm đến cô thì sao? Cô có tay có chân, không tự tránh đi được à? Xung quanh toàn là bạn học, kéo bừa vài đứa ra che chắn một chút cũng đâu có sao. Hoặc không thì đi tìm giáo viên mách lẻo, cũng chẳng sao cả. Về sau ấy, đừng mang theo mấy thứ như dao nữa. Làm bị thương người ta là phải chịu trách nhiệm hình sự đó. Lỡ đâu bị giật mất dao rồi bị người ta phản công thì càng thảm hơn. Cùng lắm mang theo bình xịt cay là được rồi...”
Nghiêm Thố chớp chớp đôi mắt màu hổ phách, ngơ ngác hỏi: “Chị… đang dạy tôi cách phòng thân trước mấy người kia à?”
“À…” Thẩm Tích Lạc thoáng nghẹn lời, ánh mắt láo liên định tìm cớ để chữa cháy. Lúc đó, cái khóa kéo trong tay cô vừa kéo đến ngang ngực đối phương. Cô cúi đầu nhìn xuống — Nghiêm Thố bình thường nhìn qua gầy yếu, không ngờ lại phát triển tốt đến vậy.
Không nghĩ nhiều cô đưa tay sờ lên luôn, còn vô thức buột miệng: “Ê, ngực cô to ghê á!”
“A!” Nghiêm Thố bất ngờ kêu lên một tiếng, sau đó bốp một cái mạnh tay hất bay bàn tay không đứng đắn kia.
“Chị đại!” bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hét của Tiền Tiểu Ngang.
Nghe thấy tiếng gọi Thẩm Tích Lạc giật mình, đoán ra chắc Tiền Tiểu Ngang đang bị đám người bên ngoài làm khó dễ.
Cô vội vàng kéo khóa áo của Nghiêm Thố lên tận cổ, chẳng màng đến mu bàn tay mình vừa bị đánh sưng đỏ, còn tiện tay nhéo má Nghiêm Thố một cái dặn: “Đợi bọn tôi đi khỏi rồi hẵng ra, hiểu chưa?”
Dứt lời, cô quay người lao ra ngoài.
Nghiêm Thố đứng đơ tại chỗ mất vài giây, rồi ánh mắt dần trở nên sâu xa.
Người này… hình như không giống lắm với những gì tài liệu miêu tả…