Chương 9: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (2)

“Ưm…” Lúc này Du Ấu Yểu mới ngừng khóc. Nhưng mắt mũi vẫn đỏ hoe, trông rất đáng thương.

Cô bé cầm cái thìa nhỏ từ từ đưa từng muỗng cơm vào miệng, thỉnh thoảng còn thút thít mấy tiếng, càng khiến những người trên bàn không ngừng liếc xéo Du An Hạo.

Du An Hạo co rúm người lại, chỉ muốn chui xuống gầm bàn ăn cơm.

Sau bữa tối, Du An Hạo bị ông nội giữ lại. Có lẽ vẫn muốn dạy dỗ con trai một trận về chuyện buổi tối. Du An Hạo mặt mày méo xệch đi theo Du Hoa Mậu vào phòng sách. Du Ấu Yểu thì được Phó Kỳ Ngọc ôm về Thanh Tuyền Cư, cặp song sinh lẽo đẽo theo sau.

Phó Kỳ Ngọc tung con gái lên xuống, phát hiện cô con gái nhỏ hình như lại mũm mĩm hơn rồi.

Du Ấu Yểu không thiếu chất dinh dưỡng, lại thích ăn, cả người trông mũm mĩm đáng yêu vô cùng.

Cảm giác sờ rất thích, Phó Kỳ Ngọc cứ xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái không thôi. Về đến Thanh Tuyền Cư, cô bảo hai con trai về phòng riêng, rồi đưa Du Ấu Yểu đi tắm rửa.

Trên mặt Du Ấu Yểu vẫn còn vệt nước mắt, vết đỏ chưa hoàn toàn tan, cô dùng khăn cẩn thận lau cho con, vừa lau vừa trò chuyện như thường ngày: “Yểu Yểu, sao hôm nay lại buồn đến thế?”

Du Ấu Yểu nắm chặt tay, vô thức đá chân: “Do bố làm lơ con!”

Phó Kỳ Ngọc gật đầu: “Là lỗi của bố.” Cô xuất thân từ gia đình thư hương, có khí chất hơn người, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ duyên dáng. Du Ấu Yểu ngây người nhìn mẹ, nghĩ rằng sau này lớn lên mình cũng sẽ như mẹ.

[Hừ!]

“Gần đây Yểu Yểu ở trường thế nào?”

Du Ấu Yểu không chút đề phòng, bẻ ngón tay kể lể: “Vẫn như trước, đọc sách, ăn cơm, vận động…”

Phó Kỳ Ngọc lắng nghe chăm chú. Khi Du Ấu Yểu dừng lại thì cô mới phát hiện ra một vấn đề: “Yểu Yểu không chơi trò chơi với bạn bè sao?”

Bạn bè? Du Ấu Yểu chớp mắt, không nói gì.

Phó Kỳ Ngọc đại khái đã hiểu ra. Thẳng thắn mà nói, cô và Du An Hạo không phải là những bậc bố mẹ đạt tiêu chuẩn. Hoặc nói đúng hơn là hầu hết những người trong giới này đều như vậy. Việc đó bình thường đến nỗi tất cả họ đều không nghĩ rằng điều đó có vấn đề. Nhưng việc ai cũng làm không có nghĩa là nó đúng.

Trước đây Du Ấu Yểu chưa bao giờ bộc phát như thế này. Hẳn là do cảm giác khó chịu vì bị làm lơ đã tích tụ quá nhiều, lại không có người tâm sự nên mới xảy ra chuyện như tối nay.

Phó Kỳ Ngọc bế Du Ấu Yểu đặt lên giường, quay người ra khỏi phòng, vài phút sau mang theo thứ gì đó trở lại. Là một tấm thiệp mời màu đỏ đậm kiểu Trung Quốc, Phó Kỳ Ngọc đưa đến trước mặt Du Ấu Yểu: “Cuối tuần là tiệc sinh nhật của ông nội. Yểu Yểu có bạn nào trong lớp muốn đến tham dự không?”

“Con không biết.” Du Ấu Yểu không chơi với bạn cùng lớp, làm sao biết có ai đến không.

Tấm thiệp mời được đặt vào lòng bàn tay Du Ấu Yểu: “Nếu Yểu Yểu có bạn muốn đến chơi thì đưa tấm thiệp này cho bạn ấy nhé.”

Phó Kỳ Ngọc định giúp Du Ấu Yểu tìm một “người bạn”, bất kể là thật lòng hay giả dối. Chỉ cần nhà họ Du còn tiền, người “bạn” này sẽ luôn có thể cung cấp giá trị cảm xúc cho Du Ấu Yểu.