Bàn dài đã kín chỗ, ban đầu mọi người chỉ nghe như một câu chuyện cười. Dù sao chuyện người làm phải lùng sục khắp trang viên để bắt chó là điều chưa từng xảy ra, mới đầu nghe còn thấy vô cùng lạ lẫm. Cho đến khi Du Ấu Yểu khóc lóc than thở một hồi dài, thậm chí còn nói ra cả chuyện trọng nam khinh nữ thì sắc mặt của một số người đã thay đổi.
Phòng thứ hai do phụ nữ làm chủ. Du An Phức là cô con gái duy nhất của ông nội Du, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực. Khi lớn lên, cô ấy không đi liên hôn mà chọn kết hôn với người mình yêu. Du An Phức chỉ có một đứa con, cũng là con gái, luôn được dạy phải tự lập. Theo quan điểm của phòng thứ hai, phụ nữ và đàn ông không có gì khác biệt. Và điều họ ghét nhất chính là những người kỳ thị giới tính.
“Thằng tư, em thực sự trọng nam khinh nữ đó à?” Du An Phức cau mày, nghĩ lại mới thấy mấy năm qua cô cháu gái nhỏ này không hề nổi bật. Có lẽ chính là do Du An Hạo không mấy quan tâm đến: “Đều là những người được giáo dục cao, mà em lại có suy nghĩ như vậy sao? Chẳng lẽ em coi thường cả chị?”
Du An Hạo có trăm miệng cũng không thể giải thích nổi: “Chị hai, oan uổng cho em quá. Em thực sự không trọng nam khinh nữ mà!” Chính anh cũng không biết hôm nay xảy ra chuyện gì. Anh chỉ nghĩ đến việc chọn chó cho con trai, mà hoàn toàn quên mất sự tồn tại của con gái. Nếu nói là kỳ thị giới tính thì nghe thật phi lý. Anh đã có hai đứa con trai rồi, tất nhiên anh phải thiên vị con gái hơn chứ.
“Vậy chuyện con chó là sao? Yểu Yểu nói con bé muốn một con mà em không cho. Có hơn mười con chó mà, dù có thiên vị đến mấy cũng phải cho Yểu Yểu một con chứ.” Anh cả Du An Kình tiếp lời.
Anh ấy và Du An Hạo đều có ba đứa con, cũng đều là hai trai một gái, nhưng con gái của anh ấy lại là chị gái trong nhà.
Con gái là người cháu đầu tiên trong nhà, lại là đứa con đầu lòng của anh ấy nên được nhà họ Du dốc hết sức bồi dưỡng.
“Em không có mà anh cả.” Du An Hạo cũng rất muốn khóc, sao lại thành cuộc họp phê bình anh thế này: “Yểu Yểu muốn thì đương nhiên là được chứ. Em đâu có nói là không cho.”
Du An Kình hừ lạnh một tiếng: “Vậy chuyện tối nay là thế nào?” Nếu sẵn lòng cho thì Du Ấu Yểu đâu có khóc như vậy? Người làm cũng đâu có cần phải lùng sục khắp sân để bắt chó?
“Em!” Du An Hạo đứng dậy rồi lại thất thần ngồi xuống. Nói cho cùng, chuyện hôm nay là do anh làm sai. Sự thật là anh đã lơ là con gái, biện hộ nhiều cũng vô ích: “Thôi thôi, em sai rồi.”
Anh lại đến dỗ Du Ấu Yểu: “Bố sai rồi, sau này bố sẽ không bao giờ lơ là con nữa. Con muốn gì cũng được, đừng khóc nữa có được không?”
“Oa.” Du Ấu Yểu vẫn đang gào khóc. Bé nghiêng đầu nhìn Du An Hạo một cái rồi không nói gì, tiếp tục rơi nước mắt.
Du An Hạo thực sự hết cách: “Cuối tuần, đợi đến cuối tuần bố sẽ đưa con đi chơi. Con muốn mua thú nuôi cũng được, dù có là hổ cũng không thành vấn đề. Bố hứa đó!”