“Nhưng con phải suy nghĩ kỹ trước khi dùng đấy.” Ít nhất là đừng lãng phí vào chuyện thi trượt hay đánh nhau với người khác.
Du Ấu Yểu gật đầu nửa hiểu nửa không, lại nghe Phó Kỳ Ngọc nói tiếp: “Bà nội nói đúng, trong chuyện này chúng ta đều có lỗi, nên đều phải chịu phạt.”
“Lẽ ra mẹ định phạt con không có tiền tiêu vặt tháng này, nhưng chúng ta đã phạt con úp mặt vào tường và đánh mông con rồi, nên sẽ không phạt thêm nữa.”
“Còn bố và mẹ… Con muốn phạt gì đây?”
Du Ấu Yểu: Hả? Mình có cả cái quyền này luôn ư? Thế thì còn gì bằng nữa.
Bé chống hai tay lên hông. Nếu bố mẹ đã có ý định tịch thu tiền tiêu vặt của bé trước: “Phạt bố mẹ tháng này không được dùng tiền tiêu vặt!”
Phó Kỳ Ngọc: ? Cô sững người một lúc lâu, xoa đầu Du Ấu Yểu, đột nhiên cảm thấy con gái mình sao mà đáng yêu thế.
“Được, trừ công việc xã giao, thời gian còn lại chúng ta đều sẽ không được tiêu tiền.”
Thế là trợ lý của Phó Kỳ Ngọc và Du An Hạo phát hiện sếp mình đột nhiên thay đổi, trở nên tiết kiệm đến lạ thường. Trước đây thấy gì thích là vung tay mua ngay, giờ chỉ nhìn với vẻ đau khổ, cố gắng quay mặt đi rồi nói “Món này bình thường thôi, tôi không hứng thú.”
Trước đây thỉnh thoảng còn mời cả văn phòng đi ăn uống giải trí, giờ thì không mời nữa. Không mời thì thôi, Du An Hạo còn xin cà phê của trợ lý!
Sao mà keo kiệt vậy chứ! Cũng không nghe nói công ty sắp phá sản mà!
Hai người bọn họ: Trong lòng khổ lắm.
Du Ấu Yểu không biết bố mẹ bé đang sống một cuộc sống tằn tiện. Đối với bé, chuyện nhà họ Minh đã qua. Cuộc sống trở lại quỹ đạo, bé lại phải đi tìm Du Nguyên Bạch để học thêm.
Cầm sách giáo khoa chạy về phía Minh Nguyệt Cư. Trên lầu Thanh Tuyền Cư, cặp song sinh đứng ở ban công nhìn theo Du Ấu Yểu rời đi.
Du Châu Dã mang vẻ mặt không rõ: “Đáng ghét.”
“Em gái sắp thành em gái nhà người ta luôn rồi.”
Du Ấu Yểu gặp Minh Đại trên đường đến Minh Nguyệt Cư.
Cô bé không thân với người dượng này. Phải nói là trước khi 778 đến, bé không thân với bất kỳ người nào trong nhà họ Du, chỉ tiếp xúc nhiều hơn với ông bà và Du Tử Trạc.
Bé chỉ biết dượng là một nghệ sĩ piano, có vẻ rất tài năng, đã từng đoạt nhiều giải thưởng. Ngoài ra, ấn tượng sâu sắc hơn cả là cảnh dượng chăm sóc Du Tư Lan ăn cơm ở trên bàn ăn.
“Dượng ạ.” Bé dừng lại, lễ phép gọi một tiếng. Minh Đại mỉm cười đáp lời, ngồi khụy xuống trước mặt Du Ấu Yểu: “Dượng đến để cảm ơn Yểu Yểu.”
Hả? Du Ấu Yểu nghiêng đầu.
Minh Đại lấy một chiếc bao lì xì nhỏ màu đỏ từ túi áo nhét vào túi Du Ấu Yểu: “Cảm ơn Yểu Yểu đã bảo vệ Tư Lan nhà dượng. Nếu lúc đó không có Yểu Yểu ở đó, không biết Tư Lan sẽ phải chịu bao nhiêu uất ức nữa.”
“Cô và dượng không phải là những bậc bố mẹ đạt chuẩn. Yểu Yểu là người đầu tiên sau nhiều năm nhận ra sự uất ức của Tư Lan và bảo vệ con bé. Cho nên dì và dượng rất cảm ơn cháu.”