Nghe nói Du Ấu Yểu vì chuyện bị phạt hôm qua nên lựa chọn bỏ nhà đi, cậu bé bày tỏ sự thông cảm tuyệt đối: “Yểu Yểu không làm sai, tại sao lại phạt em ấy.”
Lúc đó Du An Kình còn cười: “Sao lại không sai, đã đẩy người ta xuống nước rồi cơ mà.”
Nào ngờ Du Tử Trạc trả lời rất nghiêm túc: “Ông bà nói, không có gì quan trọng hơn người nhà cùng chung huyết thống. Chúng ta phải hiểu nhau, phải hỗ trợ nhau mà.”
“Yểu Yểu làm vậy là để bảo vệ chị Tư Lan, em ấy không hề sai. Nếu là con, con cũng sẽ làm như vậy.”
Du An Kình sững sờ một thoáng.
Lúc này anh ấy mới nhớ ra triết lý gia đình của Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm rất mạnh mẽ.
Hồi nhỏ anh ấy cũng được giáo dục như vậy. Đến thế hệ cháu, chỉ có Du Tử Trạc và Du Ấu Yểu lớn lên bên cạnh ông bà, nên chúng là những người chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất từ giáo dục gia đình.
Du Nguyên Bạch còn chưa tính, lúc cậu bé mới sinh thì sống bên cạnh nhà thằng ba, bốn tuổi mới được đưa về nhà họ Du.
Du Ấu Yểu không ngờ người cuối cùng chạy đến ủng hộ mình lại là Du Tử Trạc, người thường xuyên cãi nhau với bé.
Bé “ôm đầu khóc” với Du Tử Trạc: “Anh họ nhỏ, vẫn là anh tốt nhất.”
Du Tử Trạc có chút không thoải mái. Lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên Du Ấu Yểu thân thiết với cậu bé như vậy.
Cảm giác này… Cũng, cũng không tệ.
Du An Kình nói xong, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đỗ Văn Tâm.
Đỗ Văn Tâm ngơ ngác há miệng. Hay lắm, gậy ông đập lưng ông rồi.
Im lặng một lát, bà ôm Du Ấu Yểu vào lòng: “Đúng vậy, gia đình là quan trọng nhất.” Du Ấu Yểu còn nhỏ, không thể hiểu được hết vô số đạo lý lớn. Mọi nhận thức đều phải dựa vào sự tiếp thu từ bên ngoài.
Họ đã nói với Yểu Yểu rằng gia đình là quan trọng nhất, nhưng lại không nói với Yểu Yểu rằng làm việc không được bốc đồng, phải cân nhắc nhiều mặt.
Là họ đã lơ là trước, giáo dục không đúng cách.
Nếu Du Ấu Yểu sai thì họ cũng sai. Nếu phải chịu phạt thì họ phải cùng chịu với Du Ấu Yểu.
Cuộc sống người chiến thắng của Du Ấu Yểu lại được tiếp tục.
Du An Hạo và Phó Kỳ Ngọc nhận ra lỗi lầm của mình. Vốn dĩ là do họ lơ là quản giáo, trách nhiệm làm bố mẹ chưa chu toàn, làm sao có thể yêu cầu con cái phải ngoan ngoãn, hiểu chuyện được.
Chỉ là, sinh ra trong gia đình như họ, cuộc sống sung túc và sự đồng hành trọn vẹn của bố mẹ vốn là một mệnh đề giả.
Hai người thành thật xin lỗi Du Ấu Yểu.
Du An Hạo lại bắt đầu mày mò mở công ty cho Du Ấu Yểu.
Lần trước mở trang trại chăn nuôi, lần này mở cái gì đây, cửa hàng đồ cổ? Cửa hàng thú cưng? Hay là mở một cửa hàng quần áo nhỉ.
Du Ấu Yểu thích làm đẹp, sau này có một cửa hàng chuyên lo trang phục và tạo hình cho bé cũng tốt.
Phó Kỳ Ngọc thì trịnh trọng cam kết với Du Ấu Yểu, trao cho bé một lần “miễn trừ lỗi lầm”. Nếu sau này Du Ấu Yểu gây ra chuyện, chỉ cần sử dụng quyền này, Phó Kỳ Ngọc sẽ vô điều kiện giải quyết mọi hậu quả cho Du Ấu Yểu và sẽ không trách móc bé.