Chương 71: Người thắng cuộc mách tội

“Anh đang làm gì đấy?”

“Tự làm mình bình tĩnh lại.”

Phó Kỳ Ngọc nghĩ cũng phải.

Cả hai vợ chồng bây giờ đều giận đến bốc hỏa. Để tránh hành vi thiếu lý trí, cứ để Du Ấu Yểu ngủ trước đã. Trời sáng rồi sẽ xử lý sau.

Tuy nhiên, ngọn lửa này chỉ kìm nén được đến sáu giờ sáng mà thôi.

Du Ấu Yểu bị lay tỉnh. Mơ màng mở mắt ra nhìn thấy Du An Hạo, bé chưa kịp phản ứng, còn nũng nịu gọi một tiếng “Bố”, đầu vùi xuống gối.

Khoan đã, hình như tối qua mình bỏ nhà đi mà.

Mắt bé mở thật to. Phó Kỳ Ngọc cũng xuất hiện bên đầu giường, cả hai đều lạnh lùng nhìn bé.

Du Ấu Yểu: Cứu mạng!

Cả Thanh Tuyền Cư chỉ nghe thấy một trận cãi vã, sau đó là tiếng chát thật to, cuối cùng là tiếng Du Ấu Yểu gào khóc.

“Bố mẹ đánh con, bố mẹ là người xấu, hu hu!”



Mông của Du Ấu Yểu đã nở hoa.

Lớn đến năm tuổi lần đầu tiên trải nghiệm màn đánh đôi, khiến người chiến thắng bị trấn áp hoàn toàn.

Việc đến nhà họ Minh xin lỗi cũng không cần bé phải đi nữa. Du An Hạo lạnh lùng đến đó, khiến nhà họ Minh còn tưởng họ mới là bên đẩy người ta xuống nước.

Du Ấu Yểu tự cảm thấy tâm hồn bị hủy hoại nghiêm trọng. Sáng sớm chạy đến Thu Minh Cư tìm Đỗ Văn Tâm mách tội, ôm mông nói bố mẹ đánh bé, nhờ bà nội ra tay trả thù.

Giọng Phó Kỳ Ngọc lạnh lùng vang lên ở đằng sau: “Bây giờ lại không nói mình là quân sư mách lẻo nữa sao?”

Du Ấu Yểu khựng lại, khóc cũng không được mà không khóc cũng không xong: “Không giống nhau mà.”

Du An Hạo: “Khác ở chỗ nào?”

Du Ấu Yểu: “Con là người chiến thắng.” Người chiến thắng mách tội sao có thể gọi là mách lẻo, đó là trần thuật chuyện oan ức.

Du An Hạo bật cười thành tiếng: “Con nhỏ tiêu chuẩn kép.” Nói nhăng nói cuội gì thế, người chiến thắng ở đâu ra, bố con còn chưa tự xưng là người chiến thắng đây này.

“Con mặc kệ! Bà nội, bà cũng phải đánh mông bố mẹ đi.” Du Ấu Yểu kéo tay áo Đỗ Văn Tâm mà khóc thút thít. Giờ bé không dám ngồi, vẫn còn giật giật từng cơn vì đau.

Đương nhiên Đỗ Văn Tâm không thể đồng ý. Tuy bà thương Du Ấu Yểu nhưng không thể nói vợ chồng thằng tư làm sai. Tất cả cũng tại Du Ấu Yểu không chịu nghe lời thôi.

“Giống hệt con hồi bé.” Bà nói với Du An Hạo.

Hồi nhỏ Du An Hạo cũng quậy phá một thời gian, Du Hoa Mậu thấy lời nói không có tác dụng liền áp dụng phương pháp giáo dục truyền thống, kết quả thấy hiệu quả hơn hẳn.

Du An Hạo né tránh ánh mắt. Du Ấu Yểu thấy thế thầm nghĩ hay lắm, không ai giúp mình, ngay lập tức gào khóc thảm thiết: “Bà nội! Bà cũng không đứng về phía cháu!” Bé hoàn toàn không có ai bênh.

Du Ấu Yểu còn đang bi phẫn thì Du Tử Trạc xông vào: “Du Ấu Yểu, anh ủng hộ em! Em không làm sai!” Đằng sau là vợ chồng bác cả với vẻ mặt bất lực.

Mắt Du Ấu Yểu lập tức sáng bừng.

Du An Kình hơi ngượng ngùng nhìn Đỗ Văn Tâm: “Sáng nay Tử Trạc thức dậy đã nghe chuyện tối qua.” Tối qua xảy ra chuyện thì Du Tử Trạc đã ngủ rồi, cho nên nhà họ không gọi cậu bé dậy.