Nhà chú tư động đậy, nhà bác hai liền động đậy, Du Nguyên Bạch cũng đứng ra đại diện cho nhà mình. Nhà bác cả lại càng không thể ngồi yên. Một nhóm người lớn bắt đầu tìm kiếm toàn bộ khu vực.
Du Ấu Yểu đang ở đâu? Tất nhiên là đang rúc ở sau núi.
Biệt thự quá rộng, chưa kể còn có cả một ngọn núi phía sau. Camera giám sát chủ yếu tập trung ở sân trước, sau núi thì chẳng có mấy. Bé đi dạo loanh quanh, tìm một chỗ để trải thảm ra, chuẩn bị ngủ qua đêm tại đây.
Ngày mai bé sẽ đi ra ngoài. Bé muốn dùng cách này để nói cho mọi người biết, bé là kiên định bất khuất, yêu thương người nhà.
Hơn hết, bé không hề sai!
Hai giờ sáng, Du Ấu Yểu không chịu nổi nữa, nhanh chóng ngủ thϊếp đi. Tiếng ngáy nhỏ vang lên khe khẽ, ngủ một giấc ngon lành.
Du Ấu Yểu không ngủ được lâu.
Tuy chưa đến mùa hè, nhưng trong rừng có nhiều côn trùng và kiến. Nửa đêm đầu bé cứ phải bận rộn đập côn trùng rồi gãi ngứa, uống sữa, ăn bánh quy.
Mãi đến hai giờ sáng mới không nhịn được mà thϊếp đi. Rừng núi ban đêm có chút đáng sợ, nhưng ngủ rồi thì sẽ không sợ nữa.
Bốn giờ sáng, Du Ấu Yểu được tìm thấy.
Kiểm tra camera giám sát ở mấy cổng lớn của biệt thự đều không thấy bóng dáng Du Ấu Yểu đâu. Chắc chắn là bé vẫn còn ở trong biệt thự. Chỉ riêng việc tìm ở sân trước đã tốn hai tiếng đồng hồ. Sân trước không có người, họ lại vội vàng tìm sang núi sau.
Cũng may trong lòng Du Ấu Yểu thấy chột dạ nên không đi quá sâu, nếu không có lẽ phải tìm đến tận sáng.
Trái tim lo lắng suốt đêm của Du An Hạo và Phó Kỳ Ngọc dừng lại khi nhìn thấy Du Ấu Yểu đang ngủ ngon lành. Không những không còn lo lắng, họ suýt nữa đã bật cười vì tức. Được lắm, không hổ danh là Du Ấu Yểu nhà ta mà.
Bị xách lên, vậy mà Du Ấu Yểu vẫn không tỉnh, bé trở mình ở trong lòng bố, tiếp tục ngủ ngon lành, còn chóp chép miệng mấy cái.
Tối ăn ít, bụng không no, nên trong mơ bé đang được ăn một bữa tiệc lớn.
Du An Hạo ôm con gái với vẻ mặt cạn lời, ánh mắt quét qua chiếc chăn trải dưới đất, tự an ủi mình không được giận. Con bé chạy ra sau núi ngủ còn biết mang theo chăn, chứng tỏ nó thông minh lắm.
Con thông minh, bố mẹ nên vui mới phải. Ha ha.
Từ Du Hoa Mậu ở trên đến Du Nguyên Bạch ở dưới, nhìn thấy dáng vẻ đó của Du An Hạo đều bất giác quay mặt đi.
Hình như Du An Hạo đã tức đến phát điên, cả người toát ra cảm giác của một phi tần điên dại ở trong lãnh cung, tốt nhất họ nên về nhà nhanh nhất có thể.
Trước khi đi, Du Nguyên Bạch còn liếc nhìn Du Ấu Yểu một cái, thầm nghĩ: Em họ nhỏ, xin lỗi em. Anh họ vô dụng, không cứu được em rồi.
Bốn giờ rưỡi, nhà Ấu Yểu trở về Thanh Tuyền Cư.
Ngày mai là chủ nhật không phải đi học. Phó Kỳ Ngọc đưa cặp song sinh về phòng xong xuôi thì quay sang tìm Du Ấu Yểu.
Du Ấu Yểu vẫn đang ngủ. Du An Hạo đặt bé lên giường, còn mình thì đứng bên cạnh giường nhìn chằm chằm.