Chương 7: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (2)

Bé không chỉ gào khóc, mà còn đưa mắt nhìn về phía đàn chó trong sân.

Cả đàn chó cùng với người huấn luyện chó đều bối rối nhìn bé.

Thực ra chuyện này rất dễ giải quyết, chỉ cần để bé chọn một con là xong. Nhưng Du An Hạo vẫn không nói, vì anh không hề có ý thức đó.

Du Ấu Yểu lao vào đám chó, tiếng khóc vang vọng khắp sân. Đã không cho bé thì những người khác cũng đừng hòng có được!

“A a a, con ghét bố! Con cũng ghét chó nữa! Ghét hết!”

“Gâu gâu!”

“Cô chủ Diêu! Cô chủ Diêu!”

“Em gái!”

Hiện trường lập tức náo loạn, tiếng gào khóc của Du Ấu Yểu, tiếng sủa của đàn chó cùng tiếng la hét của người làm trộn lẫn vào nhau, khiến Du An Hạo cảm thấy vô cùng đau đầu, chưa kịp hoàn hồn thì đã có người hô lên: “Chó! Chó chạy mất rồi!”

Đó đều là những chú chó con chưa lớn, tính tình hiền lành. Du Ấu Yểu chạy vào quấy rối khiến chúng giật mình, phản xạ tự nhiên là chạy về phía những nơi an toàn khác. Phần lớn đã chạy ra khỏi sân, tản mát khắp các lối đi trong biệt thự.

Trong chốc lát, khắp biệt thự vang lên tiếng “gâu gâu” lúc cao lúc thấp, xen lẫn phía sau là những tiếng kêu thất thanh của người làm và tiếng người huấn luyện chó đuổi theo.

Du An Hạo: …

Cặp song sinh: …

778: …

Ơ, sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

778 cực kỳ khó hiểu. Theo kịch bản, đáng lẽ Du Ấu Yểu phải ngoan ngoãn đứng một bên nhìn. Du An Hạo không cho thì bé cũng không đòi, chỉ âm thầm giữ nỗi ấm ức trong lòng, tạo ra khoảng cách với gia đình.

Mà cảnh tượng hiện tại không hề giống với dự kiến.

Du Ấu Yểu không chỉ chủ động đòi, mà còn mắng Du An Hạo, đuổi tất cả chó đi, khiến cả trang viên gà bay chó sủa. Đây còn là nhân vật phản diện bi thảm sao?



Phòng ăn trong Thu Minh Cư.

“Oa oa!” Giọng Du Ấu Yểu to vang, lúc này bé đang nằm trong vòng tay của mẹ Phó Kỳ Ngọc mà khóc không ngừng. Nước mắt rơi lã chã, Phó Kỳ Ngọc dỗ thế nào cũng không nín. Phó Kỳ Ngọc cũng không ngờ, chỉ đi làm thêm có một ca mà về nhà mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn.

Lúc này, các thành viên trong các phòng của nhà họ Du đều tập trung tại phòng ăn. Đó là lệnh của ông nội Du, chỉ cần không có việc gì thì mỗi ngày đều phải về nhà ăn cơm, còn phải ăn trên cùng một bàn. Ông cho rằng tình cảm gia đình cần phải được duy trì, hy vọng con cái của ông có thể hòa thuận, trên dưới một lòng.

Bữa tối hôm nay có thêm một thủ tục: Nghe Du Ấu Yểu than khóc.

“Các anh đều có chó nhưng con thì không. Bố chưa bao giờ nghĩ đến việc con cũng cần có chó huhu.”

“Con hỏi bố con có không thì bố còn không muốn cho con một con. Trong khi ở đó có rất nhiều chó con huhu.”

“Bố cứ phớt lờ con mãi! Có phải vì con là con gái nên bố trọng nam khinh nữ không huhu.”



Du Ấu Yểu tự học được cách “thêm dầu vào lửa”. Dù sao, bé không vui thì mọi người cũng đừng hòng vui vẻ được.