Chương 69: Ấu Yểu bỏ nhà ra đi

Nhưng trẻ con còn nhỏ, có quyền được “cải tà quy chính”, tại sao lại đẩy chúng xuống nước mà không nói lời nào.

“Đó là ba mạng người sống sờ sờ, không có gì quan trọng hơn mạng sống cả!”

Phải nói rằng bà cụ nhà họ Minh là một người thông minh. Bà ta đã già rồi, không biết còn sống được mấy năm nữa. Một mình bà ta gánh hết mọi sự thù hận, nhưng con cháu bên dưới lại được yên ổn.

Du An Hạo thấy đối phương hoàn toàn là đang lý sự cùn, thậm chí có phần được voi đòi tiên. Bản thân anh cũng không phải là người tốt lành gì, nếu không phải vì muốn uốn nắn tính cách cho con gái, anh đã muốn cho qua chuyện này.

Nhưng đứa trẻ còn nhỏ mà.

Phó Kỳ Ngọc vừa dứt lời, anh liền tiếp lời: “Đúng, chuyện lần này quá đáng thật. Phạt con không được ăn tối.”

“Với lại, ngày mai bố sẽ dẫn con đến nhà họ Minh để xin lỗi những người bị ngã xuống nước.”

Du An Hạo nghĩ là làm cho có lệ để tránh lời đàm tiếu thôi.

Du Ấu Yểu còn nhỏ có thể không cần quan tâm, nhưng anh thì khác, anh rất quan tâm đến danh tiếng của con gái.

Đáng tiếc, lời nói lọt vào tai Du Ấu Yểu lại biến thành ý khác. Phạt bé úp mặt vào tường cả buổi chiều, không cho ăn tối, còn bắt bé đi xin lỗi. Đây chẳng phải là nói những người kia mắng đúng rồi sao.

Cơn giận phá vỡ giới hạn, Du Ấu Yểu giận đến mức nhảy cẫng lên: “Bố mẹ giúp người ngoài mà không giúp con! Bố mẹ là người xấu!”

Phó Kỳ Ngọc, Du An Hạo: ?

Du Ấu Yểu: “Con sẽ bỏ nhà đi bụi luôn!”

Phó Kỳ Ngọc, Du An Hạo: .

Ôi chao, to gan thật đấy.

“Được, con cứ đi thử xem.” Cổng lớn của biệt thự lúc nào cũng có người canh gác. Hai vợ chồng muốn xem Du Ấu Yểu đi kiểu gì.

Cửa phòng đóng lại, chỉ còn một mình Du Ấu Yểu. Mắt bé đảo quanh một vòng, lấy chiếc ba lô nhỏ ra nhét đồ vào. Tiếc là lục tung cả phòng cũng chỉ có một hộp sữa ngọt và một hộp bánh quy vị dâu.

Bé thầm nghĩ không thể chê, có thể chống đỡ qua đêm nay là được rồi.

Đợi đến khi người nhà Ấu Yểu ăn tối xong quay lại xem, thấy Du Ấu Yểu vẫn ở yên trong phòng, họ liền thở phào nhẹ nhõm. Họ đã nói mà, bé chỉ mạnh miệng thôi.

Ai ngờ trước khi đi ngủ, dường như Phó Kỳ Ngọc có linh cảm gì đó, cảm thấy lòng không yên, nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định vào phòng Du Ấu Yểu xem sao.

Không xem thì thôi, xem xong liền giật mình. Đứa nhỏ biến mất rồi.

Con bé đã mất tích!

Một phút, Thanh Tuyền Cư bật đèn đuốc sáng trưng.

Năm phút, Thu Minh Cư có động tĩnh.

Mười phút, cả biệt thự rúng động.

Du Ấu Yểu bỏ nhà đi bụi, bố mẹ Ấu Yểu đang lục soát khắp biệt thự để tìm người.

Du Tư Lan nghe tin lại bắt đầu khóc: “Tất cả là tại con làm khổ em ấy!”

Làm sao Du An Phức có thể chịu nổi lời này. Con gái chịu uất ức lâu nay mà cô ấy không hề hay biết, cả ngày nay đã thấy áy náy lắm rồi.

Cô ấy vội ôm con gái an ủi: “Không sao đâu, mẹ sẽ đi tìm Yểu Yểu ngay. Con bé còn nhỏ không chạy xa được, chắc chắn đang trốn ở đâu đó trong biệt thự thôi.”