Chương 68: Ấu Yểu bỏ nhà ra đi

Lúc ngẩng đầu lên, trán có một vết hằn đỏ rực.

Bé nhẹ nhàng xoa xoa, đau quá.

Tất cả là do cái việc úp mặt vào tường này mà ra.

Du Ấu Yểu rõ ràng không thể thực sự kiểm điểm. Vì bé thấy mình không sai.

Gì mà ba gia đình chứ, bé chỉ đẩy hai người xuống, còn một người là tự nhảy xuống. Sao có thể đổ lỗi hết lên đầu bé được.

Mười tuổi mà bị năm tuổi bắt nạt, nói ra ai mà tin.

Bốp, Du Ấu Yểu lại húc đầu vào tường lần nữa. Vì không kiểm soát được lực nên mặt bé méo xệch vì đau.

“Yểu Yểu?” Du Tư Lan bước vào từ bên ngoài. Cô bé đã muốn đến thăm em họ từ lâu rồi, nhưng cứ bị chuyện ngã xuống nước làm cho vướng bận.

Khi ba người nhà họ Minh được cứu lên, cô bé đã nói là do mình đẩy, nhưng ba người kia lại đi mách lẻo, bất đắc dĩ cô bé chỉ có thể đổi cách nói: “Là con chỉ đạo Yểu Yểu đẩy họ, Yểu Yểu không biết gì hết” nhưng tiếc là chẳng ai tin.

Nói đúng hơn, người nhà họ Minh tin, còn người nhà họ Du thì không.

Tính cách của Du Ấu Yểu thế nào, trong thời gian này họ đã hiểu rõ. Việc nghe lời chẳng hề liên quan gì đến Du Ấu Yểu, Du Tư Lan không thể nào sai khiến được.

Vừa thấy trán Du Ấu Yểu đỏ gay, mắt Du Tư Lan lập tức đỏ hoe: “Chú thím đánh em sao?” Cuối câu còn có tiếng nức nở.

Du Ấu Yểu “Hả?” một tiếng, đánh thì không có đánh: “Họ mắng em!”

Bé bĩu môi, trông vô cùng tủi thân.

“Yểu Yểu.” Du Tư Lan gọi một tiếng đầy tình cảm, tất cả là vì cô bé nên em ấy mới bị phạt.

“Chị ơi.” Du Ấu Yểu cũng đáp lại đầy tình cảm. Chị là người nhà của bé, bé bảo vệ người nhà là đúng đắn.

Hai người “nắm tay nhìn nhau ứa lệ”, không nói nên lời, cứ thế ôm nhau khóc nức nở.

“Tất cả là tại chị!” Du Tư Lan khóc lóc: “Chúng ta khổ quá huhu.”

“Em thật sự không sai mà!” Du Ấu Yểu gào lên: “Tại sao lại phạt em nữa chứ huhu.”

Việc úp mặt vào tường kiểm điểm bị gạt sang một bên, cứ thế khóc nửa tiếng đã rồi tính.

Sau khi Du Tư Lan rời đi, Du Ấu Yểu lau khô nước mắt, ánh mắt lơ đãng nhìn bức tường trắng ở trước mặt. Còn phải đứng bao lâu nữa đây, bao giờ thì mới được ăn cơm.

“Cái gì? Không có cơm ư?” Đến giờ ăn tối, Du Ấu Yểu hét toáng lên.

Bé đứng cả buổi chiều đã mệt rũ người rồi, nếu không nhờ có bữa ăn chống đỡ, bé đã lăn ra ngủ tại chỗ.

Ai ngờ Phó Kỳ Ngọc lại nói không được ăn tối.

Trời đất như sập đổ.

“Con nói mình không sai cơ mà.” Phó Kỳ Ngọc nghiêm khắc nhìn củ cải nhỏ trước mặt: “Mẹ thấy con sắp lên trời được rồi đấy. Ngày nào cũng đánh nhau, úp mặt vào tường cũng không chịu làm nghiêm túc. Mẹ thấy giáo huấn như vậy vẫn chưa đủ đâu.”

Bà cụ nhà họ Minh đã nhận hết lỗi về mình, nói những lời cháu chắt nhà họ nói đều là do bà ta mà ra. Có gì không vừa lòng thì cứ nhắm vào bà ta.