Chương 66: Ấu Yểu tiễn người xuống nước

Nó vẫn còn sống, nhảy nhót trong tay bé. Bé nắm không chặt, cố gắng một chút rồi từ bỏ, ném thẳng con cá về phía cô chị họ nhà họ Minh có giọng nói chua ngoa nhất.

Bốp! Con cá đập thẳng vào trán.

“Á! Cái gì vậy!” Cô chị họ nhà họ Minh không kịp đề phòng nên bị một con cá trơn tuột đập trúng.

Con cá trượt từ trán xuống mặt rồi rơi vào trong lòng. Con nhỏ sợ cái thứ trơn trượt lại còn có mùi tanh này, chưa kịp nhìn rõ đã sợ đến mức nhảy dựng lên, biểu diễn một điệu “clacket” cho mọi người xem.

Đợi mở mắt ra thấy là một con cá, con nhỏ tức giận ném xuống hồ.

Ở phía đối diện, Du Ấu Yểu và Du Tư Lan đã cười ha hả. Cảnh tượng vừa rồi thật sự rất hài hước.

Cô chị họ này tức điên lên, có lẽ là vì chưa bao giờ con nhỏ bị Du Tư Lan phản kháng như vậy.

Con nhỏ hét lên chỉ vào Du Ấu Yểu mắng: “Đây là cách tiếp khách của người nhà họ Du các người à? Đồ béo ú, xấu xí này, mày cũng không có lễ nghĩa y như con Du Tư Lan!”

“Du Tư Lan, mày còn dám cười! Tao về nhất định sẽ mách bà nội, bảo bà trừng phạt mày thật nặng! Còn cái đồ xấu xí kia tao cũng không tha đâu. Chẳng trách hai đứa mày chơi chung được với nhau, toàn là thứ chẳng ra gì!”

Du Ấu Yểu đang ôm bụng cười, nghe thấy lời này lập tức đứng thẳng dậy, mắt nhìn thẳng vào cô chị họ nhà họ Minh.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Nói mày đấy, đồ xấu xí!”

Du Ấu Yểu siết chặt tay lại. Bé ghét nhất ai nói mình xấu. Thế là bé cúi người lấy đà, nhắm thẳng mục tiêu, chạy vài bước rồi húc mạnh vào người đối phương.

Tõm! Cô chị họ nhà họ Minh ngã lộn xuống thuyền.

Dám mắng ta? Ngươi xuống nước đi!

Hai thằng nhỏ còn đứng trên thuyền hết sức kinh hãi, một đứa giận dữ mắng: “Sao tâm địa mày lại độc ác thế! Mới nói mày có hai câu mà mày đã đẩy người ta xuống nước. Mày…”

Lời còn chưa dứt, Du Ấu Yểu đã túm lấy thằng nhỏ, dùng sức đẩy một cái.

Nói ta tâm địa độc ác à? Ngươi cũng xuống luôn đi.

Bùm! Nước bắn tung tóe.

Đẩy xong, bé quay đầu nhìn sang. Người nhà họ Minh cuối cùng chỉ vào bé nói “Mày mày mày” mãi không nên lời.

Du Ấu Yểu chậm rãi bước tới một bước.

Có lẽ người này sợ quá nên hét lớn “Mày đừng qua đây” rồi tự mình nhảy xuống nước luôn.

Tõm!

Du Ấu Yểu: ?

Du Tư Lan: ?

Vài giây sau, một tiếng hét chói tai vang lên:

“Mau, mau đến cứu! Có người bị ngã xuống nước rồi!”

Du Ấu Yểu gây chuyện rồi.

Động khẩu với động thủ thì vẫn có sự khác biệt.

“Nó mắng con thì con mắng lại đi chứ!” Du An Hạo lấy làm khó hiểu, sao lại đẩy người ta xuống nước ngay vậy được: “Thằng bé đó không biết bơi, nhỡ xảy ra hậu quả không thể cứu vãn, con…” Anh định nói “Con gánh nổi trách nhiệm không”, nhưng lại sợ lời quá nặng làm Du Ấu Yểu sợ hãi nên Du An Hạo đành nuốt lời lại.

“Con không biết mắng người.” Du Ấu Yểu nói với vẻ chính đáng.