Lần này con cháu nhà họ Minh đến có hai nam một nữ, tầm mười tuổi, xấp xỉ tuổi Du Tư Lan. Du Ấu Yểu cứ gọi anh chị là được.
Dù đã được giới thiệu chi tiết, nhưng bé có hơi mù mặt, hoặc có lẽ còn nhỏ nên trí nhớ không tốt, chẳng nhớ được mặt ai cả.
Năm người cứ thế lên thuyền. Du Ấu Yểu và Du Tư Lan ngồi cùng nhau. Nghĩ đã lâu không được ăn cá, bé lại lấy cái vợt của mình ra.
Đây là thứ Đỗ Văn Tâm đặc biệt dặn người làm cho bé, để tránh bé lại ngốc nghếch dùng tay không bắt cá.
Người nhà họ Minh ở bên cạnh đang nói gì đó, Du Ấu Yểu cũng không để ý kỹ.
Lần trước bé ngã xuống nước bị Du Tử Trạc nhìn thấy, cậu đã cười bé rất lâu.
Lần này bé nhất định phải rửa nhục, cá bắt được sẽ không cho Du Tử Trạc ăn.
Ừm… Trừ khi Du Tử Trạc xin lỗi bé.
Du Ấu Yểu cúi đầu, chăm chú nhìn con cá của mình. Có lẽ vận rủi gần đây đã tiêu tan hết, sau vài lần vợt xuống, bé thực sự vợt được một con. Thế là bé phấn khích nói: “Chị Tư Lan, nhìn cá của em này!”
Ngẩng đầu lên mới thấy không khí trên thuyền hết sức căng thẳng. Ba người nhà họ Minh ngồi phía bên kia đang nhìn Du Tư Lan bằng ánh mắt giận dữ, còn Du Tư Lan thì giữ thái độ cứng rắn.
Cô chị họ nhà họ Minh chỉ tay vào Du Tư Lan: “Bọn chị là anh chị của em, nói em vài câu là vì muốn tốt cho em, sao em lại không biết điều vậy chứ.” Mới có tí tuổi mà lời lẽ đã rất dày dạn, chắc chắn bình thường đã bị các trưởng bối nhà họ Minh “tẩy não” không ít.
Du Tư Lan hừ lạnh một tiếng: “Là thật lòng hay không thì em tự phân biệt được, đừng có giả vờ giả vịt nữa. Chẳng qua là muốn tìm chút cảm giác thượng đẳng từ chỗ em thôi mà.”
Thằng bé mặc vest nhỏ bên kia không chịu nổi nữa: “Ăn nói kiểu gì thế hả! Xem ra bà nội nói không sai, em bị mẹ em dạy hư rồi. Lần trước không nói với người nhà mà tự ý bỏ đi chơi, chẳng có chút lễ nghĩa nào cả!”
Thằng bé còn lại phụ họa: “Thím Du thật sự không biết dạy con. Nếu do nhà anh nuôi dạy, bây giờ em chắc chắn đã là một người ngoan ngoãn, hiểu chuyện.”
“Nói cái gì cơ! Anh nói ai không có lễ nghĩa! Nói ai không biết dạy con!” Du Tư Lan vốn đã định nhẫn nhịn nhưng cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa.
Cô bé đã nể mặt họ, mà họ vẫn còn được đà lấn tới: “Tôi thấy các người mới là không có lễ nghĩa đấy. Nói xấu trưởng bối sau lưng, nếu là nhà tôi thì đã bị đánh nát mông từ lâu rồi!”
Mấy người họ đôi co qua lại một lúc thì bắt đầu mất bình tĩnh, cãi cọ không ngừng.
Du Ấu Yểu ôm cái vợt cá, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao tự nhiên lại cãi nhau vậy chứ.
Ai không có lễ nghĩa cơ? Không, đó không phải trọng tâm, trọng tâm là chị họ đang bị bắt nạt.
1 chọi 3 thật là vô liêm sỉ.
Du Ấu Yểu phồng má, lấy con cá vừa bắt được từ trong vợt ra.