Chương 63: Ấu Yểu tiễn người xuống nước

Nếu thực sự phải tìm ra mâu thuẫn, thì đó chính là mối quan hệ giữa nhà họ Minh và Du An Phức.

Bậc trưởng bối bên nhà họ Minh không mấy hài lòng về Du An Phức.

Theo quan niệm của người già, Minh Đại ở nhà họ Minh chính là “hoàng đế. Tương lai vốn nên tìm một người biết lễ nghi, hiểu chuyện để cưới về. Sau đó sinh con đẻ cái, kế thừa sự nghiệp.

Ai ngờ Du An Phức vừa xuất hiện, Minh Đại liền theo người ta đi mất. Đừng nói đến sự nghiệp, ngay cả người cũng không còn.

Con dâu lý tưởng trong mắt các trưởng bối nhà họ Minh chính là hiền dịu, giữ lễ, điềm tĩnh, thanh lịch… Mà Du An Phức chẳng đáp ứng được dù chỉ một điều.

Huống hồ, cô ấy sinh ra một đứa con gái lại gọi Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm là ông bà nội, vậy thì bọn họ tính là gì đây?

Người nhà họ Minh không thể chấp nhận được người thừa kế ưu tú nhất lại đi ở rể cho nhà người ta.

Đúng, nhà họ Du có địa vị rất cao, nhưng họ cũng đâu kém. Trong giới âm nhạc, họ có thể sống rất thoải mái, được mọi người kính trọng, chẳng có gì là không tốt cả.

Mối quan hệ cứ thế dần trở nên căng thẳng theo năm tháng.

Tuy nhiên, Du An Phức cho rằng đây là chuyện của người lớn, không liên quan đến con cái.

Du Tư Lan mang trong mình dòng máu không thể tách rời của nhà họ Minh, cô ấy không thể ngăn cản khi các trưởng bối nhà họ Minh muốn gặp cháu gái. Vì vậy, mỗi tháng Du Tư Lan phải về nhà họ Minh thăm ông bà một lần.

Thế nhưng, Du Tư Lan lại không muốn đi.

“Sao chị lại không muốn về thế?” Du Ấu Yểu thì thầm vào tai Du Tư Lan.

Sáng nay bé còn đang phân vân ở ngoài sân Tân Vũ Cư thì Du Tư Lan đã dẫn người từ ngoài trở về. Cô bé nói đó là các anh chị họ bên nhà họ Minh, hôm nay đặc biệt theo ông bà đến biệt thự thăm cô bé.

Tuần trước đi chơi mà không về, nói lý do gì cũng khó lòng giải thích.

Nói Du Tư Lan bị ốm không về được ư?

Hay nói Du Tư Lan quên mất hôm nay phải về? Trưởng bối nhà họ Minh đâu phải kẻ ngốc, kiểu gì cũng nhận ra được.

Làm họ bực bội cả buổi. Hay lắm, con trai không về, cháu gái cũng không về, cứ như thể nhà họ Minh là quái vật ăn thịt người vậy.

Du Hoa Mậu vội vàng trấn an người nhà họ Minh, nói rằng lâu rồi không gặp, chi bằng cuối tuần này cùng nhau tụ họp. Những người già như họ cũng có thể chia sẻ kinh nghiệm dưỡng sinh với nhau.

Bố mẹ Minh Đại: …

Chung quy, thể diện của Du Hoa Mậu thì vẫn phải nể. Thế là sáng sớm cuối tuần họ liền dẫn người đến biệt thự.

Chỗ người lớn không hợp với trẻ con, nên họ để Du Tư Lan tiếp đãi mấy anh chị họ kia.

“Tất cả đều là anh chị họ bên nội sao ạ?” Du Ấu Yểu hơi rối về mặt xưng hô.

Du Tư Lan nói nhỏ: “Bên nhà họ Minh là anh chị họ bên ngoại.” Cô bé là người nhà họ Du, nhà họ Minh mới là nhà ngoại.

Nhưng lời này không thể nói trước mặt người nhà họ Minh được.