Du Nguyên Bạch không xem phim hoạt hình, đồ chơi cũng chẳng có mấy, nhưng mô hình máy bay thì rất nhiều.
“Hình như cô giáo nói cuối tuần có triển lãm hàng không. Anh Nguyên Bạch, mai em dẫn anh đi xem triển lãm nhé.” Du Ấu Yểu đề nghị.
Du Nguyên Bạch đang lật cuốn sổ ghi chú mình làm cho Du Ấu Yểu, nghe vậy nghiêng đầu: “Em thích triển lãm hàng không à?”
Du Ấu Yểu lắc đầu, bé thì sao cũng được: “Anh Nguyên Bạch thích mà! Với cả, cứ được ra ngoài chơi là tốt rồi.” Bé không thích suốt ngày bị nhốt trong nhà.
Du Nguyên Bạch do dự hai giây: “Em thật sự không còn sợ nữa sao?”
“Sợ gì cơ ạ?” Du Ấu Yểu lấy làm không hiểu, chẳng phải bé đã bình an trở về rồi sao: “Anh Nguyên Bạch, chẳng lẽ anh sợ ra ngoài ư?”
Du Nguyên Bạch ngẩn người một lúc rồi bật cười: “Anh chỉ xác nhận lại thôi. Nếu em không sao, ngày mai chúng ta sẽ đi xem triển lãm hàng không vũ trụ.”
Hoan hô! Du Ấu Yểu nhanh chóng leo lên chỗ ngồi. Có củ cà rốt treo trước mặt, bé học hành cũng hăng hái hơn hẳn.
Nhưng ngày cuối tuần đi chơi lại có thêm một người nữa. Ngoài Du Ấu Yểu và Du Nguyên Bạch, còn có cả Du Tư Lan.
Du Tư Lan có rất nhiều lớp năng khiếu. Cha cô bé xuất thân từ gia đình âm nhạc nên chỉ riêng nhạc cụ đã phải học mấy loại, ngoài ra còn nhiều kỹ năng cá nhân khác nữa.
Nhà cô bé chỉ có mỗi mình cô bé nên từ nhỏ cô bé đã rất cố gắng. Dù thời gian chơi đùa bị những thứ này chiếm hết, cô bé cũng không hề than phiền.
Vì vậy, khi Du Tư Lan tìm đến nói muốn đi chơi cùng, Du Ấu Yểu có chút khó hiểu: “Hôm nay chị Tư Lan không bận ạ?”
Du Tư Lan: “Em nghĩ chị không có ngày nghỉ hay sao? Học suốt ngày, chị sợ học đến ngốc luôn đấy.”
Du Ấu Yểu gật đầu, dễ dàng chấp nhận cô chị họ này.
Du Nguyên Bạch thì càng không nói gì. Du Tư Lan rất thương yêu các em, từng giúp cậu dạy dỗ Kỳ Xuyên, thỉnh thoảng lại đến lớp thăm cậu, trong lòng cậu rất biết ơn.
Cả ba người lên xe rời đi, tất nhiên không chỉ có ba đứa trẻ đi chơi mà còn có tài xế và vệ sĩ nhà họ Du đi cùng. Lần này chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì nữa.
Du Ấu Yểu mỗi tay nắm lấy một người. Bé mới năm tuổi, hoàn toàn không hiểu gì về những thứ cao siêu này, nhưng Du Nguyên Bạch thì hẳn là biết rất rõ.
Thế là bé kéo người lại hỏi hết điều này đến điều khác. Du Nguyên Bạch biết gì thì cố gắng giải đáp, không biết thì tìm nhân viên thuyết minh giải thích cho Du Ấu Yểu.
Du Tư Lan đi theo nghe một lúc, cảm thấy hơi kỳ lạ.
Chẳng phải cậu em Nguyên Bạch thích những thứ này nhất sao. Với chỉ số IQ của cậu, đáng lẽ phải nghiên cứu tường tận rồi. Ít nhất việc trả lời cho Du Ấu Yểu là không thành vấn đề.
Mà tại sao có một số câu hỏi Du Nguyên Bạch cũng không rõ? Chẳng phải sau này cậu muốn trở thành nhà thiết kế máy bay ư?
Cô bé lắc đầu, nghĩ mấy chuyện này làm gì chứ, chi bằng nghĩ xem về nhà phải làm sao.