Cầm sữa và long bào của cậu cút khỏi trường mẫu giáo này đi!
Lần thử thứ năm của Kỳ Lâm… Vẫn thất bại thảm hại.
Du Ấu Yểu tức tối quay về biệt thự. Đúng là bé thích làm Đại Vương thật, nhưng bộ long bào đó quá xấu xí, lại còn thêm chữ “Hộ giá”… Hai chữ này chính là do Kỳ Lâm dạy cho bé đọc. Là sợ bé không xảy ra chuyện chứ gì?
Thôi không nghĩ đến cậu ta nữa, mai là cuối tuần rồi.
Du Nguyên Bạch nói tuần này có thể đi chơi, bé phải chọn một địa điểm để tham khảo mới được.
Hệ thống 778 thỉnh thoảng lại hiện lên: [Sao lúc nào ngươi cũng chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời thế? Không có chút suy nghĩ nào về việc trở thành phản diện sao?] Còn muốn thay đổi số phận nữa không đây.
Du Ấu Yểu dừng bước, không chơi thì làm gì, học à?
Bé quyết định đổi hướng, đi tìm Phó Kỳ Ngọc. Con chó Doberman của Du Châu Dã đang quấn quýt quanh Phó Kỳ Ngọc, trông hết sức ngoan ngoãn dịu dàng, chẳng hề thấy vẻ nhe răng gầm gừ lúc trước đâu cả.
Con chó xấu xa, con chó hư hỏng, đúng là chỉ biết nhìn mặt đặt mâm.
Du Ấu Yểu hết sức khó chịu, muốn đưa chân đá một cái nhưng lại sợ bị chó cắn, đành cụp chân lại.
“Mẹ ơi!” Bé giơ hai tay lên, tràn đầy năng lượng mà nói: “Con muốn chinh phục thế giới, nghịch thiên cải mệnh!” “Con sẽ đạp hết mọi bất công ở dưới chân, thay đổi thân phận phản diện của mình, trở thành ngôi sao sáng chói của gia tộc!”
778 ra sức gật đầu, ít nhất cũng phải thế chứ.
Phó Kỳ Ngọc vừa kết thúc một cuộc điện thoại công việc, vốn đã thấy phiền, lại nghe con gái nói mấy lời không biết bị phim truyền hình nào đầu độc, liền nhanh nhẹn ấn tay Du Ấu Yểu xuống, thực hiện màn trấn áp tàn nhẫn.
“Nhiệm vụ quan trọng nhất của con bây giờ là lên tiểu học! Mẹ nhắc lại lần nữa, thi không đậu sẽ không có tiền tiêu vặt đâu.”
“Nghịch thiên cải mệnh? Một ngôi sao sáng chói của gia tộc mà lại không biết nói ngoại ngữ à?”
Du Ấu Yểu bĩu môi.
Mẹ đừng vạch trần con nữa.
Bạn nghe thấy rồi đấy, bé nói thầm với 778, việc cấp bách trước mắt là vào tiểu học, bạn vui lòng nép sang một bên đi.
778 lo lắng: [Ngươi không lo lắng cho tương lai sao?]
Du Ấu Yểu: “So với tương lai, mình quan tâm tiền tiêu vặt hơn. Nếu mình không được đi học, việc đầu tiên sẽ là tống tiễn bạn đấy!]
Phó Kỳ Ngọc lại có điện thoại, lúc này cô cầm điện thoại đi sang chỗ khác. Trong phòng khách chỉ còn lại Du Ấu Yểu và con Doberman.
Bé làm mặt quỷ với con Doberman, thấy nó vẫn ở đó nhe răng.
Du Ấu Yểu liền quay người lên lầu. Sớm muộn gì cũng phải bán con chó này đi.
Sáng sớm thứ bảy, Du Ấu Yểu ăn sáng xong đi theo Du Nguyên Bạch về Minh Nguyệt Cư. Hôm nay bé quyết tâm học cả một ngày rồi ngày mai sẽ chơi cả một ngày. Du Hoa Mậu còn khen bé sắp xếp rất hợp lý.
Phòng sách của Du Nguyên Bạch chất đầy sách trong tủ, nhưng một cô bé mù chữ như Du Ấu Yểu chẳng đọc hiểu được cuốn nào. Thứ duy nhất bé hiểu được là các mô hình đặt trong tủ trưng bày.