Chương 6: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (2)

Hai anh gật đầu rồi tiến lên xem từng con một.

Du Ấu Yểu đứng ở cầu thang không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.

Bé đợi mãi… Mà chẳng thấy bố bảo ai lên gọi bé xuống chọn một con.

[Thấy chưa, đây chính là cảm giác bị “bỏ qua” đấy!] 778 lập tức chen vào: [Anh em của ngươi có, chỉ mình ngươi không có. Bởi vì bố ngươi thậm chí còn chẳng nhớ đến ngươi.]

Cái này chính là bị lơ sao?

Du Ấu Yểu khẽ nghiêng đầu. Bé vốn hay tự chơi một mình, tính tình lại hơi chậm nên trước đây không chú ý đến thứ này. Nhưng giờ… Bé thấy khó chịu.

Tại sao lại lơ bé? Vì bé quá yên tĩnh sao?

778 thấy bé siết chặt nắm tay thì vui mừng trong bụng… Đúng rồi. Phản diện sẽ lớn lên từ những chi tiết nhỏ này. Mọi bất công, mọi sự xem thường đều là phân bón, giúp phản diện trưởng thành nhanh hơn. Không khổ thì sao có thể trở thành phản diện được.

Theo cốt truyện, từ chuyện này Du Ấu Yểu sẽ “thức tỉnh”, bắt đầu thấy sự bất công ở trong nhà. Bé không dám chống đối người lớn, chỉ luôn lặng lẽ chấp nhận, tất cả bất mãn đều nuốt hết vào bụng rồi đợi một ngày bùng nổ.

[Liên kết với ta đi!] 778 tung cành ô liu: [Đợi đám người kia xuất hiện, ta sẽ giúp ngươi đối phó với chúng.]

Du Ấu Yểu nhìn mấy chú chó ngoài sân: “Đợi đám người kia xuất hiện?”

[Chính là nhóm nhân vật chính, những người sẽ cướp đặc điểm tốt của ngươi.]

“Thế còn bây giờ?”

[Hả?]

“Chuyện bị làm lơ bây giờ thì sao?”

[Cái này… Không còn cách nào khác. Gia đình ngươi vốn là như vậy. Họ không phải trọng điểm, trọng điểm là nhóm nhân vật chính cơ.]

… Không.

Du Ấu Yểu bước ra khỏi hành lang.

778 sai rồi.

Gia đình mới là trọng điểm.

Bé không cần tương lai. Bé chỉ cần hiện tại.

“Bố.”

Bế đi đến trước mặt Du An Hạo, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào anh.

Bình tĩnh hỏi: “Còn chó nhỏ của con đâu ạ?”

Cặp song sinh đã chọn xong chú chó của mình, là một con chó Bernese Mountain và một con Doberman. Đang định khoe với Du An Hạo thì thấy Du Ấu Yểu đứng trước mặt họ.

Du Ấu Yểu hết sức nhỏ bé, còn chưa cao đến thắt lưng của Du An Hạo. Bé bình tĩnh hỏi: “Bố, chó con của con đâu?”

Du An Hạo ngây người một lúc.

Nhìn cô con gái đang đứng dưới chân hỏi một cách nghiêm túc, anh mới nhớ ra trong nhà còn có đứa con thứ ba: “Yểu Yểu à...”

Anh hoàn toàn đã quên mất con gái anh cũng có thể có một chú chó. Hay nói cách khác, trong tiềm thức của anh, cô con gái này yếu ớt lười biếng, có lẽ sẽ thích những loài động vật dễ thương như mèo: “Yểu Yểu muốn có chó à? Con không thích mèo sao?”

Du Ấu Yểu nghe vậy nhìn quanh: “Vậy mèo của con đâu?”

Du An Hạo liền nghẹn họng. Không có, anh không hề chuẩn bị.

Du Ấu Yểu hiểu ra, ngay từ đầu bé đã không nằm trong kế hoạch của bố mình. Lúc này môi mím chặt thành một đường thẳng, Du Ấu Yểu vô cùng tức giận, cơn giận từ từ bùng nổ.

Trước đây không biết không nói, nhưng bây giờ biết rồi, cô không thể chịu đựng được việc bị người khác phớt lờ như vậy.

Cơn giận kìm nén hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn được, cô bé đột nhiên gào khóc: “Bố quá đáng thật! Con không phải con của bố sao? Bố cô lập con mà!”