Chương 59: Tặng long bào

Du Ấu Yểu nhìn qua.

Kỳ Lâm rụt rè nhích tới, các ngón tay xoắn xuýt vào nhau, một lúc sau đặt một hộp sữa lên bàn học của bé.

“Làm gì thế?” Du Ấu Yểu nhìn nó bằng ánh mắt cá chết.

Kỳ Lâm: “Hộp sữa tôi thích nhất, tặng cho cậu đấy.”

Hả? Sữa mình thích nhất, sô cô la mình thích nhất, hình như có gì đó trùng lặp rồi.

Một hộp sữa mà cũng đòi hối lộ bé sao? Du Ấu Yểu liền thẳng thừng từ chối.

Bé đã nghe Du An Hạo nói rồi, đây là “ơn cứu mạng” cơ mà, cực kỳ quan trọng luôn. Nếu quy đổi ra sữa, ít nhất cũng phải tặng cả một trang trại nuôi bò sữa mới mong trả hết được.

Thằng nhóc Kỳ Lâm này tính toán chi li quá thể đi!

Ngày thứ nhất, Kỳ Lâm thất thểu bỏ đi với một hộp sữa trên tay.

Ngày thứ hai, Kỳ Lâm không nản lòng, vẫn mang sữa đến. Du Ấu Yểu liếc mắt một cái: “Cầm đi, cầm đi chỗ khác!” Kỳ Lâm buồn bã bỏ đi.

Ngày thứ ba, Kỳ Lâm lại mang sữa đến. Du Ấu Yểu lười biếng đến mức chẳng thèm liếc nhìn. Kỳ Lâm lại rời đi.

Ngày thứ tư, Kỳ Lâm đến rồi Kỳ Lâm đi.

Một tuần trôi qua được bốn ngày, đến Khuông Tư Diểu cũng nhìn ra Kỳ Lâm muốn làm hòa, nhưng Du Ấu Yểu dứt khoát không chấp nhận. Cô bé liền hỏi Du Ấu Yểu nguyên nhân: “Cậu không muốn tha thứ cho cậu ấy à?”

Du Ấu Yểu lấy làm không hiểu, chuyện này liên quan gì đến tha thứ chứ? Cô bé chỉ đơn thuần cảm thấy món quà Kỳ Lâm tặng quá là bèo bọt đi thôi.

Hệ thống 778 lại thầm nghĩ: [Con bé này mà làm quan thì còn khổ đến mức nào nữa!]

Ngày thứ năm là ngày học cuối cùng trong tuần, Kỳ Lâm đã đến tới lần thứ năm. Lần này nó không cầm sữa mà mang theo một cái hộp vuông vắn.

Du Ấu Yểu lấy làm tò mò. Kỳ Lâm đặt chiếc hộp trước mặt bé: “Mẹ tôi bảo, tặng quà phải đúng sở thích của người nhận.”

Đúng quá rồi còn gì, Du Ấu Yểu gật gật đầu. Trước đây bé cũng từng tặng quà “đúng sở thích” cho mấy người anh họ.

Bên trong đựng cái gì đây nhỉ? Bé phấn khích hẳn lên, kéo mạnh nắp hộp ra.

Một thứ màu vàng rực rỡ hiện ra trước mắt. Là một bộ long bào.

Du Ấu Yểu đứng hình.

Bộ long bào này được may theo kiểu áo ngủ. Chắc có lẽ vì nghĩ là tặng trẻ con nên họa tiết rồng được chọn là phiên bản hoạt hình, trên ngực còn in hai chữ: “Hộ giá”.

Kỳ Lâm mỉm cười tự tin: “Thích chứ? Tôi biết mà, kiểu gì cậu xem xong cũng sẽ rất vui.” Chẳng phải Du Ấu Yểu muốn làm Đại Vương sao? Nó đang làm lễ đăng quan cho Ấu Yểu đấy!

Du Ấu Yểu im lặng không nói.

Mãi đến một lúc lâu sau, cả lớp học vang lên tiếng kêu than tuyệt vọng của bé: “Kỳ Lâm đáng ghét! Tôi chỉ là không thích uống sữa thôi mà!”

Kỳ Lâm khổ sở vì chiều cao đã lâu. Vì muốn lớn nhanh, có thể cao to khỏe mạnh, người nhà bắt nó phải uống sữa mỗi ngày.

Mà sữa thật sự là thứ nó thích nhất. Nhưng cái nhãn hiệu này Du Ấu Yểu đã từng uống rồi, mùi vị kỳ cục, chẳng ngọt tẹo nào, bé uống không có quen.