Dù trông mấy anh chị họ bên nhà bác cả đều rất điềm tĩnh, nhưng hồi nhỏ gặp chuyện như này cũng phải sợ hãi một thời gian.
“Tại sao lại không dám, bên ngoài vui lắm mà.” Du Ấu Yểu năn nỉ Du Nguyên Bạch đưa bé ra ngoài chơi. Bé muốn đi công viên thả diều. Ở đó đông người, rất náo nhiệt.
Du Nguyên Bạch không đồng ý.
Nếu Du Ấu Yểu lại xảy ra chuyện gì, cậu không thể chịu trách nhiệm nổi.
Thế là cậu chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ dành: “Đợi thêm một tuần nữa đi, tuần sau rồi mình đi chơi. Bây giờ thì chắc là không ra khỏi cửa biệt thự được đâu. Ông nội chắc chắn đã cho người canh giữ rồi.”
Du Ấu Yểu nghe xong thì xìu xuống như quả bóng xì hơi. Bé biết những gì Du Nguyên Bạch nói là thật, mấy ngày nay ông nội đã tăng gấp đôi lính canh trong biệt thự. Chỉ đành ngoan ngoãn học ngoại ngữ vậy.
Tối hôm đó, trời đổ mưa giông.
Du Ấu Yểu tỉnh dậy ngay lập tức, thành thục lật người cầm gối xuống giường, vặn tay nắm cửa rồi đi ra hành lang. Tìm mẹ hay tìm anh trai đây nhỉ?
Tìm anh trai đi!
Mai là thứ hai, bữa tối ông nội nói bé có thể đi học lại rồi. Vì phải dậy sớm, nên bé phải ngủ thật nhanh, không muốn đi thêm hai bước nữa.
Cốc cốc cốc, Ấu Diểu gõ cửa: “Anh ơi mở cửa, là Yểu Yểu đây.”
Đây là lần thứ hai Du Bạc Hằng mở cửa phòng lúc nửa đêm. Cậu không còn thấy bất ngờ nữa, nghiêng người để Du Ấu Yểu bước vào, trong đầu đang suy nghĩ lát nữa nên đọc truyện cổ tích nào.
Ở phòng bên cạnh, khi Du Bạc Hằng đóng cửa lại, Du Châu Dã liền thò đầu ra. Nhìn hành lang tĩnh lặng, cậu hơi cau mặt. Lần thứ hai rồi đấy, tại sao lại không tìm cậu chứ?
…
Du Ấu Yểu đeo chiếc cặp sách nặng trịch đến trường mẫu giáo. Bên trong có một hộp sô cô la loại một, là quà bé muốn tặng cho Khuông Tư Diểu.
Phó Kỳ Ngọc nói nếu không nhờ Khuông Tư Diểu phát hiện kịp thời, bé đã không thể trở về dễ dàng như vậy, cho nên phải cảm ơn người ta một tiếng.
Sau khi bé lục tung cả nhà lên, phát hiện tài sản của mình ít ỏi đến đáng thương, toàn là đồ ăn với đồ chơi thôi.
Còn về tiền, tiền tiêu vặt của bản thân bé còn không đủ dùng, nói chi đến việc lấy ra để cảm ơn người khác.
Chỉ đành chọn hộp sô cô la mà bé yêu thích này thôi.
Khuông Tư Diểu nhận được món quà có chút bất ngờ. Tuần trước người nhà họ Du đã mời cả nhà cô bé đi ăn rồi mà, Du Ấu Yểu không biết sao.
Cũng nhờ chuyện này mà gần đây bố cô bé đối xử với cô bé dịu dàng hơn hẳn. Còn Trang Hàng thì nghiễm nhiên trở thành người ở dưới cùng của chuỗi thức ăn.
“Trang Hàng làm sao vậy?” Du Ấu Yểu hỏi vu vơ. Sáng nay bé thấy Trang Hàng trông có vẻ ủ rũ.
Khuông Tư Diểu cũng không biết giải thích thế nào.
Mẹ kế của nó đã mang thai, là đứa bé mang huyết thống của cả hai nhà sắp ra đời.
Khiến cho cô bé và Trang Hàng đều phải nhường chỗ.
Khuông Tư Diểu còn đang phân vân không biết nói thế nào, Kỳ Lâm đã đi vào từ cửa sau: “Này…”