Chương 57: Tặng sữa

Trước khi tin tức được truyền về nhà họ Du, ông cụ Du vẫn luôn nghĩ bọn bắt cóc nhắm vào nhà họ.

Ông cho rằng uy lực mà mình tạo ra trước đây chưa đủ, lúc ở nhà còn nổi trận lôi đình, thề sẽ khiến bọn bắt cóc phải hối hận vì đã được sinh ra.

Ai dè…

Du Ấu Yểu chỉ là bị bắt kèm theo.

Thôi, không sao là tốt rồi.

Du Ấu Yểu được đưa về nhà.

Cuộc sống làm “Hoàng Đế” của bé lại tiếp tục được nối dài.

Trước đây vì chuyện đánh nhau mà bé đã tác oai tác quái trong nhà một thời gian. Đến khi Du An Hạo sắp chịu hết nổi thì vụ bắt cóc lại xảy ra. Thế là sự kiên nhẫn của Du An Hạo lại trở nên vô bờ vô bến.

Bây giờ, Du Ấu Yểu có ném bom nổ tung Thanh Tuyền Cư cũng được nữa là.

Lúc đó anh sẽ nói Du Ấu Yểu ném bom hay lắm, vừa hay thay đổi cách trang trí luôn.

Con gái cưng mất đi vừa tìm về được, Du An Hạo đi đâu cũng kè kè bên cạnh. Du Ấu Yểu không phải động chân động tay, muốn gì chỉ cần đưa tay ra là xong.

Trong phòng khách, cặp song sinh nhìn theo Du An Hạo. Chúng chưa bao giờ nghĩ có ngày lại nghe thấy giọng nói ngọt lịm như rót mật vào tai từ chính người bố già của mình. Cái giọng nũng nịu dỗ dành em gái của bố khiến cả hai đứa dựng hết cả lông tơ. Bố chưa bao giờ đối xử với chúng như vậy cả.

Phó Kỳ Ngọc vừa từ Thu Minh Cư về. Kỳ Lâm được cứu là nhờ Du Ấu Yểu, còn Du Ấu Yểu bị bắt thì hoàn toàn là chuyện tai bay vạ gió.

Nhà họ Kỳ cảm thấy có lỗi với nhà họ Du nên đã chọn một ngày đặc biệt để cả nhà đến nói lời cảm ơn.

“Người ta muốn gặp Yểu Yểu một chút mà anh cũng không cho.”

Du An Hạo hừ một tiếng: “Anh không kiếm chuyện với họ là may rồi. Trước đây Kỳ Xuyên còn bắt nạt Nguyên Bạch, giờ em trai nó lại được Yểu Yểu cứu. Cái này gọi là gì nhỉ, là lấy đức báo oán đấy!”

Phó Kỳ Ngọc thật sự cạn lời.

Khả năng ngôn ngữ của Du Ấu Yểu chắc hẳn là di truyền từ Du An Hạo, dùng thành ngữ gì mà loạn xạ hết cả lên.

“Anh Nguyên Bạch?” Du Ấu Yểu thò đầu ra từ đống đồ chơi. Đúng rồi, bé còn phải tìm anh Nguyên Bạch để học tiếng Anh: “Con đi tìm anh Nguyên Bạch chơi đây.”

“Được.” Hôm nay Du An Hạo đã thỏa mãn cơn nghiện làm bố của mình, rộng lượng cho Du Ấu Yểu sang Minh Nguyệt Cư, sẵn tiện anh cũng đi xử lý công việc luôn.

“Bố ơi.” Cặp song sinh chìa tay ra: “Chúng con cũng muốn chơi.”

Du An Hạo chỉ ra con chó ở ngoài sân: “Ra chơi với tụi nó đi.” Ba thằng đàn ông chơi với nhau làm gì, không thấy phát ngán à.

Cặp song sinh: …

Nói là học tiếng Anh, nhưng thực ra Du Ấu Yểu muốn ra ngoài chơi. Sau khi được cứu trở về, gia đình bé đã xin phép cho bé nghỉ học. Khoảng thời gian này bé không được phép ra khỏi nhà, cứ phải ở lì trong biệt thự.

Làm bé sắp phát điên rồi.

“Em còn dám ra ngoài sao?” Du Nguyên Bạch thán phục trước sự gan dạ của cô em họ.