Chương 56: Tặng sữa

Phó Kỳ Ngọc thấy hơi cạn lời với Du An Hạo, nhưng vẫn âu yếm đưa tay đón lấy bàn tay của con gái.

Cô bảo nhân viên nông trại mang thêm trái cây tới, đưa cho Du Ấu Yểu. Họ vừa từ sở cảnh sát chạy đến, lúc này vẫn còn ở nông trại, nơi mà chẳng thiếu thứ gì ngoài trái cây.

Ăn lót dạ trước đã, lát về nhà sẽ có đồ ngon.

Cùng lúc đó, Kỳ Lâm đang bị người nhà tra hỏi, đến một miếng ăn cũng không được đυ.ng vào.

Kỳ Xuyên cảm thấy em trai mình đã lớn hơn nhiều: “Thật sự không khóc, rất kiên cường đấy.”

Kỳ Lâm: “Có Du Ấu Yểu ở đó, em không sợ.” Du Ấu Yểu vô tư quá mức, làm nó cũng bị lây sự vô tư đó luôn.

Kỳ Xuyên: “Hai đứa thoát thân bằng cách nào?” Kỳ Lâm: “Là Du Ấu Yểu, cậu ta nói mình không phải Tần Thủy Hoàng, cậu ta muốn làm đại vương. Sau đó thu hút người ta đến.”

Kỳ Xuyên: ?

Xong rồi, hóa ra không phải là không sợ, mà là sợ đến phát điên rồi. Nghe xem đang nói cái gì thế này.

Kỳ Xuyên: “Bọn họ có nói tại sao lại bắt hai đứa không?” Kỳ Lâm tỏ vẻ khó hiểu.

“Ấu Yểu chỉ là bị bắt kèm theo à?” Phó Kỳ Ngọc nghe được tin này từ cảnh sát mà cảm thấy gân xanh trên trán giật lên liên hồi.

“Đúng vậy, mục tiêu của bọn bắt cóc chỉ là cậu chủ nhà họ Kỳ, nhưng cô chủ Dư luôn ở bên cạnh cậu bé Kỳ, nên bọn chúng đành phải bắt cả hai. Họ thậm chí còn không biết thân phận của cô chủ Dư.”

Phó Kỳ Ngọc: …

Bọn bắt cóc có tổng cộng 3 người. Khi biết lịch trình chuyến đi dã ngoại của trường mẫu giáo lần này, chúng đã lên kế hoạch.

Chúng lôi Vạn Hổ, một nhân viên của nông trại vào cuộc. Trước đây Vạn Hổ là nhân viên của vườn cây ăn quả, sau khi vườn cây bị bỏ hoang thì được nông trại tiếp quản. Vạn Hổ đã xin ông chủ cho mình ở lại, anh ta cực kỳ quen thuộc với nông trại, lại không có gia đình, có thể ở lại làm người canh gác vào ban đêm.

Kế hoạch ban đầu là Vạn Hổ lén lút đưa hai đồng bọn còn lại vào vườn cây, sau khi chúng bắt được trẻ thì nhanh chóng chuyển đi. Còn anh ta sẽ giả vờ như không có chuyện gì, ở lại nông trại để truyền tin cho hai người kia. Nhưng mọi chuyện bại lộ quá nhanh.

Vừa mới bắt được lũ trẻ thì Khuông Tư Diểu đã đến tìm. Vạn Hổ biết một khi trẻ con mất tích, nông trại sẽ bị phong tỏa ngay lập tức. Trong lúc nguy cấp, anh ta quyết định bảo hai đồng bọn lái xe không ra ngoài để đánh lạc hướng cảnh sát. Còn anh ta thì đưa lũ trẻ đến căn nhà gỗ bỏ hoang trên sườn đồi… Đó là phòng nghỉ được chuẩn bị cho vườn cây ăn quả trước đây… Chờ đến tối sẽ chuyển hai đứa bé đi.

Nông trại gọi nhân viên đến tập hợp, thời gian quá gấp rút, sợ bị nông trại phát hiện điều bất thường nên anh ta chỉ kịp tháo thiết bị nghi ngờ có định vị trên người lũ trẻ, chứ chưa kịp trói chúng lại.

Nếu trói lại, có lẽ chúng đã không trốn thoát được rồi?

Phó Kỳ Ngọc quay lại chỗ hai bố con, nhìn cô con gái nhỏ ăn đến phồng má mà thấy không biết nên nói gì.

Thật sự không biết nên nói Du Ấu Yểu là may mắn hay xui xẻo nữa.