Chương 53: Ấu Yểu không phải Tần Thủy Hoàng

“Á!”

Một tiếng hét vang lên, rồi bị nén lại giữa chừng.

“Sao thế?” Du Ấu Yểu vội hỏi, Kỳ Lâm bị ngã có vấn đề gì rồi à?

“… Không sao.” Kỳ Lâm bò dậy phủi bụi trên người.

Trời tối quá, Du Ấu Yểu không thấy hai túi nước mắt lớn trong mắt nó: “Cậu mau xuống đi, chúng ta đi tìm người cứu chúng ta.”

Ồ, nếu Kỳ Lâm đã nói vậy thì Du Ấu Yểu cũng ngồi lên cửa sổ.

Kỳ Lâm nhảy xuống đã không sao, chứng tỏ bé cũng sẽ không sao thôi. Chỉ là trông có vẻ hơi cao.

Du Ấu Yểu nhắm mắt lại, cẩn thận hé mắt nhìn xuống một cái rồi nhăn mặt nhảy xuống.

Khoảnh khắc chạm đất: “Á!”

“Sao thế?” Kỳ Lâm vội hỏi, đoạn đối thoại này hình như vừa mới xảy ra một lần.

“… Không sao.” Du Ấu Yểu cố gắng nhẫn nhịn.

Chân trái bé đau quá, như thể bị gãy, nhưng Kỳ Lâm đã không sao, nếu bé khóc thì chẳng phải còn kém hơn Kỳ Lâm sao.

Bé cũng cần giữ thể diện chứ, hu hu.

Hai người chọn một hướng chuẩn bị đi về phía vườn cây ăn quả. Nhưng vừa đi được hai bước, cả hai đồng thời dừng lại.

Một người đi khập khiễng bằng chân trái, một người đi khập khiễng bằng chân phải. Nhìn từ phía sau thì khá là đối xứng, nhưng lại có một vẻ khôi hài không nói nên lời.

Du Ấu Yểu nhìn sang Kỳ Lâm với vẻ thăm dò: “Chân phải của cậu…”

Kỳ Lâm: “Chân trái của cậu…”

Cả hai đều không nói tiếp, mọi thứ đều không cần nói rõ. Im lặng một lát, chúng bắt đầu khoác tay nhau đi.

Vịn vào nhau còn có thể mượn thêm chút lực.

Nông trại về đêm lạnh lẽo và trống trải vô cùng. Du Ấu Yểu vừa lạnh vừa đói. Giá mà buổi trưa ăn nhiều hơn một chút, bây giờ bỏ trốn còn có sức lực.

Tin tốt duy nhất là chân trái dường như không bị gãy. Đi vài bước, cơn đau từ từ tan đi, có lẽ chỉ bị trẹo hoặc bong gân thôi.

Trời tối đường trơn. Cả hai đều nén túi nước mắt lại, đi về phía vườn cây ăn quả. Chúng không biết đường, chỉ có thể thấy đâu đi đó.

Không biết đã qua bao lâu, đã đến vườn cây ăn quả. Du Ấu Yểu dừng lại, mũi ngửi thấy hương thơm của trái cây.

Chưa kịp nghĩ nên nói gì, bụng Kỳ Lâm đã kêu lên một tiếng thật dài: “Ọc…”

Kỳ Lâm ôm bụng, Du Ấu Yểu nhân tiện chỉ vào vườn cây ăn quả: “Ăn một chút nhé?”

Kỳ Lâm mím môi, ăn một chút… Cũng được.

Thế là cả hai lao vào vườn cây ăn quả. Du Ấu Yểu như con khỉ vào vườn đào, nhìn sang trái thấy rất hài lòng, nhìn sang phải cũng rất hài lòng, cảm thấy không biết nên ăn từ đâu.

Thấy đồ ăn, lưng cũng không còn đau, chân không còn nhức nữa. Chân trái như thể tạm thời hồi phục.

Du Ấu Yểu chạy đến trước một cây màu vàng cam, cẩn thận ngửi ngửi, hình như là quả sơn trà? Mặc kệ đi, cứ hái đã rồi tính sau.

Bên ngoài vườn cây ăn quả, Vạn Hổ vốn chịu trách nhiệm canh gác vườn và vận chuyển hàng hóa đang vội vã đi qua.

Chết tiệt, hai đứa trẻ đó đi đâu rồi. Anh ta đến trễ một bước thì thấy thuốc mê đã hết tác dụng. Bây giờ nông trại vẫn còn người, khó mà đảm bảo sẽ không bị phát hiện.