Chương 52: Ấu Yểu không phải Tần Thủy Hoàng

Bé dậm chân, quyết định thoát ra khỏi đây trước.

Bé đã đói rồi, muốn về nhà ăn cơm ngay.

Cửa phòng bị khóa, cũng không rõ bên ngoài có người canh gác hay không. Cho nên Du Ấu Yểu không dám la hét.

Nhìn một lúc, bé bảo Kỳ Lâm giúp bé đẩy cái bàn ra.

Cái bàn được kê sát cửa sổ. Cho nên họ sẽ ra ngoài bằng cửa sổ.

Chỉ là có chút kỳ lạ, Du Ấu Yểu gãi gãi đầu. Chẳng phải lúc nào bắt cóc cũng có người canh gác sao? Còn phải trói tay trói chân, bịt miệng bé lại chứ. Mà sao bé lại không bị gì cả.

Kéo đôi chân ngắn cũn lên bàn một cách khó khăn, rồi dùng sức đẩy mạnh cánh cửa sổ cũ kỹ bám đầy bụi, Du Ấu Yểu bịt mũi thò đầu ra ngoài.

Nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, bé có chút nghi ngờ.

“Ở đây… Hình như vẫn là ở nông trại mà?”

“Cậu xuống trước đi.”

“Không, cậu xuống trước đi.”



Trên chiếc bàn nhỏ bé có hai đứa trẻ đang chen chúc.

Cửa sổ làm bằng gỗ, khi Du Ấu Yểu đẩy ra, bé phát hiện hai cánh cửa sổ đã không thể khép lại. Cũng không biết đã dùng được bao nhiêu năm rồi.

Bé mượn ánh trăng để nhìn ra ngoài cửa sổ, có lẽ họ đang ở trên một sườn đồi khá cao. Bên ngoài toàn là đất bùn, nhìn xuống còn thấy từng mảng vườn cây ăn quả.

Du Ấu Yểu nhớ ra nông trại có vườn cây ăn quả, giáo viên chủ nhiệm đã từng nhắc đến, nói lịch trình buổi chiều bao gồm việc đi đến vườn cây ăn quả để hoạt động.

Vậy là họ vẫn còn ở nông trại ư?

Nếu vậy, ra ngoài tìm nhân viên nông trại là có thể được cứu rồi đúng không?

“Chắc là cô giáo và mọi người vẫn còn ở nông trại.” Kỳ Lâm suy đoán, trẻ con bị mất tích thì người lớn hẳn sẽ đi tìm, còn chưa tìm ra chắc chắn sẽ tiếp tục tìm: “Tóm lại phải ra ngoài trước đã.”

Nói thừa, Du Ấu Yểu liền nhìn nó bằng nửa con mắt.

Đương nhiên bé biết phải ra ngoài trước, nhưng… Cúi đầu nhìn độ cao từ cửa sổ xuống đất. Cửa sổ ở đây làm cao hơn bình thường, chân bé lại ngắn nên nhìn có vẻ khá xa. Nhảy xuống thật sự không xảy ra chuyện gì chứ?

Giá mà bé có chút kỹ thuật trèo tường nhảy cửa sổ thì tốt rồi. Đều tại bình thường quá ngoan, mấy kỹ năng này đều không biết tí nào.

Về nhà bé sẽ đi học những kỹ năng giữ mạng này mới được!

Bé lại lùi về một bước: “Kỳ Lâm, cậu đi trước đi.”

Kỳ Lâm: …

Nó vốn rất sợ hãi, vì nó cũng chưa từng trải qua chuyện này. Nhưng Du Ấu Yểu đang ở bên cạnh, không biết là vô tư quá hay sao, mà Du Ấu Yểu trông không hề sợ hãi chút nào, khiến nó cũng bớt sợ đi phần nào.

“Đồ nhát gan!” Nó liền chế giễu Du Ấu Yểu một câu.

Nó đi thì đi thôi, dù sao thì nó cũng là con trai mà.

“Nhưng tôi nhảy trước thì cuộc thi hôm nay phải tính là tôi thắng.”

Du Ấu Yểu không nói nên lời, cảm thấy Kỳ Lâm mới là người vô tư quá mức. Lúc này đã là lúc nào rồi chứ!

Bé ngốc thế này mà còn biết mạng sống quan trọng hơn!

“Được, tính cậu thắng.”

Kỳ Lâm hết sức vui vẻ. Nó thò chân ngồi lên cửa sổ, thăm dò rụt chân xuống.

Không được, vẫn sợ!

Nhưng Du Ấu Yểu đang nhìn ở ngay bên cạnh. Thế là nó đành cắn răng mà nhảy xuống.