Chương 50: Bắt cóc tiện thể bắt luôn Ấu Yểu

Lúc đi, Khuông Tư Diểu đang ăn cơm nên bé không gọi Khuông Tư Diểu. Chỉ có một mình bé cuốc đất, trồng cây, lấp đất, tưới nước, bận đến mức không có thời gian trả lời giáo viên.

Không còn cách nào, giáo viên chủ nhiệm ở lại một lúc rồi quay về xem học sinh đang ngủ trưa. Khu vườn mở rộng hôm nay đã được trường bao trọn, chắc sẽ không có người khác đến đâu.

Hai giờ có dịch vụ gọi dậy.

Khuông Tư Diểu dụi mắt vén chăn lên, nhìn chiếc giường bên cạnh. Đó là chỗ cô bé dành cho Du Ấu Yểu, lúc này thấy vẫn trống không, rõ ràng là Du Ấu Yểu chưa về.

Thế là cô bé đi tìm giáo viên chủ nhiệm: “Ấu Yểu vẫn ở khu vườn mở rộng ạ?”

Cô giáo gật đầu: “Ừ, vẫn đang thi đấu.”

Khuông Tư Diểu không nói gì, suy nghĩ một lát, cô bé ra khỏi phòng nghỉ.

Hơn mười phút sau cô bé chạy về: “Cô ơi, em không thấy Ấu Yểu ở khu vườn mở rộng, cả bạn Kỳ Lâm lớp bên cạnh cũng không thấy đâu.”

Phía sau có nhân viên khu vườn mở rộng đi theo, vẻ mặt hơi hoảng loạn.

Khuông Tư Diểu đến khu vườn mở rộng là do anh ta phát hiện ra đầu tiên. Cô bé nói đến tìm bạn, anh ta liền nhớ là có hai đứa trẻ vẫn còn ở khu vườn mở rộng. Vào xem thì không thấy một bóng người nào cả.

Lúc này chỉ mong là hai đứa trẻ chơi mệt tự về phòng nghỉ, hoặc chạy đi chơi ở chỗ nào khác. Nếu không, nếu bọn trẻ bị lạc… Lòng nhân viên hết sức đau khổ.

Nghe xong lời của hai người, cô giáo cũng cảm thấy trời đất sụp đổ. Nhanh chóng báo cáo hiệu trưởng bắt đầu tìm người, cả nông trại đều trở nên náo động.

Là khu vực ngoài trời, camera được lắp ở lối vào và lối ra của mỗi khu vườn, cũng như tường rào nhưng ở khu vực hoạt động thì không có.

Chỉ thấy hai đứa trẻ rời khỏi khu vườn mở rộng. Lúc đó nhân viên canh gác khu vườn mở rộng vừa hay có việc phải đi, sau đó thì không thấy bóng dáng hai đứa trẻ đâu nữa.

Khi phát hiện bọn trẻ mất tích thì cổng nông trại đã đóng lại.

Xem hết tất cả camera, chỉ thấy có một người ăn mặc như nhân viên vệ sinh là đáng nghi nhất. Toàn thân bọc kín mít, xe dọn dẹp cũng đủ lớn, có thể giấu được hai đứa trẻ.

“Chắc là bọn trẻ chơi mệt chuẩn bị về phòng nghỉ thì xảy ra chuyện ngay trên đường về.” Người của nông trại giải thích.

Nếu nhân viên canh gác khu vườn mở rộng không rời đi, phát hiện bọn trẻ ra ngoài thì chắc chắn sẽ đưa chúng đi. Nghĩ lại, có khi nhân viên đã bị cố tình dẫn dụ rời đi.

“Tổng giám đốc Hùng.” Có người chạy vào, là trợ lý của ông chủ nông trại: “Lúc ông ra lệnh phong tỏa nông trại thì có một chiếc xe tải đã đi ra ngoài. Đó là xe thường dùng để vận chuyển vật liệu nấu ăn. Tôi hỏi tài xế thì tài xế nói xe đậu ở kho, chìa khóa thường để trên xe, rất dễ dàng bị lái đi.”

“Chắc là kẻ bắt cóc đã lái xe đi sau khi đã bắt thành công.”

Ông chủ nghe xong chỉ thấy máu ở trên người đông cứng lại. Ý nghĩ bọn trẻ ham chơi trốn ở đâu đó đã hoàn toàn tan biến.