Chương 48: Bắt cóc tiện thể bắt luôn Ấu Yểu

Đứng ở cuối lớp, nó sinh động thể hiện cái gọi là “tất cả các người đều bị ta bao vây”.

Món nợ giữa Du Ấu Yểu và Kỳ Lâm vẫn chưa kết thúc. Nhìn thấy Kỳ Lâm là bé lại thấy chướng mắt, Kỳ Lâm cũng vậy.

Vết thương trên người và trên mặt đã lành, hai đứa lại bắt đầu kiêu ngạo.

“Thi đấu không?” Kỳ Lâm giơ xô nước trong tay lên, bên trong còn đặt một cái cuốc nhỏ.

Du Ấu Yểu đồng ý ngay lập tức.

Bất kể Kỳ Lâm trồng bao nhiêu cây, bé nhất định phải trồng nhiều hơn.

Khuông Tư Diểu là người có đạo đức: “Hai đứa mình thi với một mình cậu ấy, có hơi…” không hợp lý? Dù thắng cũng là thắng không mấy vẻ vang.

Nhưng Du Ấu Yểu chẳng thèm quan tâm.

Bé còn không biết mấy chữ “thắng không vẻ vang” viết như thế nào, nói gì đến ý nghĩa. Bé chỉ biết mình phải thắng, dù có bằng mọi cách.

[Đúng vậy!] 778 cổ vũ Du Ấu Yểu.

Làm gì có phản diện chính nghĩa, phản diện là phải dùng mọi thủ đoạn. Nó thấy thế này mới đúng, đây mới là việc Du Ấu Yểu nên làm chứ.

Du Ấu Yểu đã chuẩn bị sẵn sàng.

Đợi hiệu lệnh của giáo viên, bé và Kỳ Lâm lao thẳng về phía trước, tranh giành cây giống đầu tiên.

Nông trại được mở trên núi, chiếm diện tích khá rộng lớn. Nơi Du Ấu Yểu đang đứng là khu vườn mở rộng của nông trại, được đặc biệt sử dụng cho các hoạt động giảng dạy khác nhau.

Nơi này trước kia là một vườn cây ăn quả. Có người thuê lại tính kiếm tiền bằng việc sản xuất trái cây. Kết quả là hoạt động không hiệu quả, thu không đủ chi nên không lâu sau đã đóng cửa.

Sau này được ông chủ hiện tại tiếp quản, vườn cây ăn quả vẫn được giữ lại, nhưng được phát triển sâu hơn.

Sắp xếp của trường là, buổi sáng trồng cây lao động vất vả, buổi trưa ăn cơm ở nông trại, buổi chiều có thể đi tham quan vườn cây ăn quả để học sinh vui chơi. Không thể thực sự làm mấy cục vàng này mệt được.

Giáo viên chủ nhiệm nói qua về lịch trình cơ bản của hôm nay, rồi phân chia khu vực cho từng lớp. Đất trong khu vực đã được xới sẵn từ trước. Học sinh sức yếu không xới nổi cũng không sao. Chứ để đám học sinh này không vui thì gay go mất.

Lớp của Du Ấu Yểu và Kỳ Lâm nằm cạnh nhau, khu vực được phân chia đương nhiên cũng cạnh nhau. Trong khi những đứa trẻ khác vẫn đang cầm cây giống nghiên cứu, hai đứa đã bắt đầu cuốc đất rồi.

Bùn đất văng tung tóe trên không. Ngoài cổng nông trại, người lái xe đi vận chuyển vật tư cần thiết cho bữa trưa cũng đã trở về.

Lúc này lái một chiếc xe tải, thùng xe chất đầy rau củ và thịt. Người lái xe đang nghe điện thoại trong cabin.

“Yên tâm đi, sắp xếp ổn thỏa rồi.”



Buổi trưa, đợi đến khi Du Ấu Yểu ngẩng đầu lên thì bé đã trở thành một cái bánh bao lấm lem.

Để tiện cho hoạt động hôm nay, trước khi ra ngoài dì giúp việc đã lấy cho bé một bộ quần áo tối màu. Lúc này hòa lẫn với những lớp bùn đất đậm nhạt trên mặt, cả người bé trông như vừa mới lăn vài vòng trong vũng bùn vậy.